Thông Điệp Magnifica Humanitas Của Đức Giáo Hoàng Leo XIV Về Việc Bảo Vệ Con Người Trong Thời Đại Trí Tuệ Nhân Tạo (Lời mở đầu)
LỜI MỞ ĐẦU
1 - Nhân loại, được Thiên Chúa tạo dựng trong tất cả tầm vóc cao cả của mình, ngày nay đang phải đối mặt với một sự chọn lựa mang tính quyết định: hoặc là kiến tạo một Tháp Babel mới hoặc là xây dựng thành đô nơi Thiên Chúa và con người cùng cư ngụ với nhau. Mỗi thế hệ đều thừa hưởng nhiệm vụ định hình thời đại của riêng mình, hướng dẫn lịch sử trở thành một nơi mà phẩm giá của mỗi người được bảo vệ, công lý được thúc đẩy và tình huynh đệ được làm cho khả thi. Tuy nhiên, mỗi thời đại cũng đều đối mặt với rủi ro kiến tạo nên một thế giới phi nhân tính và bất công hơn. Bất cứ khi nào nhân loại có nguy cơ làm tổn hại đến bản sắc đích thực của mình, các Kitô hữu chúng ta đều ngước mắt nhìn lên Thiên Chúa Nhập Thể, biết rằng “chỉ trong mầu nhiệm Ngôi Lời nhập thể, mầu nhiệm về con người mới thực sự được ngời sáng.” Nơi Đức Giêsu Kitô, tính nhân văn trong tầm vóc cao cả này trở thành Đường, Sự Thật và Sự Sống, mở ra con đường cho mỗi người chúng ta tăng trưởng hướng tới sự trọn vẹn.
2- Được xây dựng trên Đức Kitô, viên đá sống động, chúng ta nghiệm bén sự tác động quyền năng và mầu nhiệm của Chúa Thánh Thần, và chúng ta tin rằng mọi nỗ lực đích thực của con người nhằm cộng tác với Ngài vì điều thiện hảo đều sẽ được chúc lành bởi Cha chúng ta trên trời, Đấng mà chúng ta đặt niềm hy vọng nơi Ngài. Vì lý do này, chúng ta có thể siêng năng đóng góp vào mỗi sáng kiến xây dựng một thế giới công chính hơn, và chúng ta có thể kêu gọi những người khác cùng hợp tác thúc đẩy sự phát triển toàn diện của mỗi con người. Chúng ta ước ao dấn thân vào đối thoại với tất cả mọi người nam nữ thời đại chúng ta, những người mà chúng ta cùng thông phần trong các biến cố, các câu hỏi và các khát vọng của nhân loại. Cùng với họ, chúng ta tìm cách xác định những con đường mới cho ích chung và cho việc thúc đẩy một cuộc sống xứng hợp phẩm giá cho tất cả mọi người. Thật vậy, sự cởi mở đối với đối thoại là một phần không thể thiếu trong ơn gọi của Giáo hội bởi vì, được thiết lập trong Đức Kitô như “một bí tích… hiệp thông với Thiên Chúa và hiệp nhất toàn thể nhân loại,” Giáo hội nhìn nhận lịch sử là nơi Tin Mừng thách đố và định hướng cho kinh nghiệm của con người.
3 - Trong tinh thần này, Đức Giáo hoàng Lêô XIII đã ban hành Thông điệp Rerum Novarum (Tân Sự) vào năm 1891, mà năm nay chúng ta kỷ niệm lần thứ 135 với lòng biết ơn sâu sắc. Với văn kiện đó, vị tiền nhiệm đáng kính của tôi đã tạo động lực cho sự suy tư về xã hội, kinh tế và chính trị, điều mà ngày nay được gọi là “Học thuyết Xã hội của Giáo hội.” Khi một số người phản đối rằng Giáo hội không nên lãng phí nguồn năng lượng vào các công việc thế tục, mà thay vào đó hãy tập trung vào việc loan báo thông điệp về sự sống đời đời, Đức Lêô XIII đã đáp lại với sự thực tế và khôn ngoan, tuyên bố rằng việc loan báo Tin Mừng không thể bỏ qua đời sống cụ thể của con người. Nhiều thập kỷ đã trôi qua kể từ đó, và Huấn quyền, các mục tử, các nhà thần học cùng các tín hữu đã tiếp tục suy tư về các vấn đề xã hội dưới ánh sáng của Tin Mừng. Ngày nay, Học thuyết Xã hội của Giáo hội là một di sản khôn ngoan, nơi chúng ta tìm thấy các nguyên tắc cho tư duy, các tiêu chuẩn cho việc phân định cùng phán xét, và các hướng dẫn cụ thể cho hành động. Được xây dựng trên Kinh Thánh và Truyền thống, và trong sự dấn thân với các ngành khoa học, học thuyết giúp chúng ta giải thích rõ ràng các thách đố của hiện tại và xác định các cách thức thích hợp để sống một chứng tá Kitô giáo rõ ràng, với niềm vui và trong sự phục vụ thế giới. Đây không phải là một tập hợp các khái niệm bất động, mà là một hệ thống (corpus) sống động của chân lý nhằm bảo vệ và giải thích ơn gọi của nhân loại hướng tới một cuộc sống trọn vẹn và công chính. Do đó, tôi ước ao thêm tiếng nói của riêng mình vào truyền thống sống động này, cầu khẩn sự trợ giúp của Thần Khí khôn ngoan, Đấng đã cư ngụ trong thế giới từ thuở ban đầu.
Những sự kiện mới (res novae) của thời đại chúng ta
4 - Trong khi Đức Lêô XIII nói về “những sự kiện mới” (rerum novarum) trong thời đại của ngài, ngày nay chúng ta không thể giới hạn chính mình ở việc lặp lại đơn thuần các giáo huấn sâu sắc của ngài. Thay vào đó, chúng ta phải cầu xin Thiên Chúa ban sự khôn ngoan để giải thích các trào lưu lớn của thời đại chúng ta, cách riêng là các bước tiến công nghệ. Trong những năm gần đây, ngày càng trở nên hiển nhiên cách thức cuộc số hóa, trí tuệ nhân tạo (AI) và chế tạo robot đang biến đổi thế giới của chúng ta một cách nhanh chóng và sâu sắc. Tự thân, công nghệ không nên bị coi là một lực lượng đối nghịch với nhân loại. Trái lại, nó đã hình thành một phần trong lịch sử của chúng ta ngay từ ban đầu xét như là “một thực tại mang tính người sâu sắc, gắn liền với tính tự trị và tự do của con người.” Qua nhiều thế kỷ, sự phát triển công nghệ đã cải thiện một cách ý nghĩa các điều kiện sống của nhân loại. Đồng thời, mỗi giai đoạn tiến bộ tương tự làm lộ ra tính lưỡng nan của các công cụ vốn có thể gây hại khi không được định hướng về điều thiện. Tuy nhiên, ngày nay chúng ta thấy mình đang phải đối mặt với một tình huống mới. Quyền năng và sự lan tỏa của các công nghệ mới nổi đan xen vào cơ cấu của đời sống hàng ngày, định hình các tiến trình đưa ra quyết định và tác động sâu sắc đến trí tưởng tượng tập thể: “Chưa bao giờ nhân loại có quyền lực lớn như thế đối với chính mình.” Các công nghệ mới mở ra một chân trời trải dài theo các hướng có thể hình dung được tuy nhiên chưa thể dự đoán một cách trọn vẹn. Điều này làm phức tạp hóa sự đánh giá tác động tiềm tàng của chúng và các hệ quả dài hạn mà chúng có thể mang lại trên cả phẩm giá của các cá nhân lẫn ích chung.
5 - Giờ đây nghĩa vụ thuộc về chúng ta để đối mặt với các thách đố của thời đại mình với sự sáng suốt trong tư duy và trách nhiệm. Là cần thiết phải thiết lập các công cụ điều tiết thích hợp có khả năng gìn giữ công lý và kiềm chế các tác động bóp méo của quyền lực công nghệ. Tuy nhiên, vấn đề không bị giới hạn ở việc điều tiết. Như Đức Thánh Cha Phanxicô đã cảnh báo, chúng ta phải tự vấn một cách thực tế xem ai là kẻ nắm giữ quyền lực này ngày nay và họ sử dụng nó như thế nào: “Cũng phải nhìn nhận rằng năng lượng hạt nhân, công nghệ sinh học, công nghệ thông tin, sự hiểu biết về DNA của chính chúng ta, và nhiều năng lực khác mà chúng ta đã đạt được… đã trao ban cho những kẻ có tri thức, và cách riêng là các tài nguyên kinh tế để sử dụng chúng, một sự thống trị đáng kinh ngạc trên toàn thể nhân loại và toàn bộ thế giới.” Trong quá khứ phần lớn thuộc về Nhà nước trong việc hướng dẫn và định hướng sự đổi mới. Tuy nhiên ngày nay, các động lực chính của sự phát triển là các bên tư nhân, thường mang tính xuyên quốc gia, những kẻ được ban tặng các tài nguyên và năng lực can thiệp vượt trội so với nhiều Chính phủ. Quyền lực công nghệ do đó đảm nhận một khía cạnh “tư nhân” ngự trị chưa từng có, điều làm cho nó càng trở nên thách đố hơn để phân định, quản trị và định hướng quyền lực đó về ích chung.
6 - Vì lý do này, là cần thiết phải bắt đầu một tiến trình phân định được sẻ chia nhằm xác định các cội rễ tâm linh và văn hóa của các cuộc biến đổi đang diễn ra. Nếu chúng ta chỉ tập trung vào các sự kiện ngẫu nhiên, chúng ta có nguy cơ để cho chuỗi các trường hợp khẩn cấp độc tài hướng đi của con đường chúng ta. Chúng ta đang sống qua một giai đoạn chuyển dịch nhanh chóng, một “cuộc thay đổi thời đại,” trong đó trong khi một số người đang cạnh tranh vì tương lai của các công nghệ mới và những người khác cống hiến chính họ để suy tư về vấn đề này — phần lớn người dân đang dõi theo và chờ đợi, quan sát từ xa và đơn thuần hy vọng vào điều tốt đẹp nhất. Chính vì lý do này, các câu hỏi quyết định tự áp đặt lên lương tâm của chúng ta và không còn có thể bị lảng tránh: Chúng ta đang đi đâu? Hướng tới mục tiêu nào chúng ta ước ao định hướng chính mình? Hướng đi nào chúng ta nên chọn lựa xét như một dân tộc và xét như một cộng đồng nhân loại?
Hai hình ảnh Kinh Thánh
7 - Nhằm trả lời các câu hỏi này và phân định cách thức điều hướng một cách có trách nhiệm trong thời đại của AI, tôi muốn khơi lên trong tâm trí hai cảnh tượng từ Kinh Thánh: sự xây dựng Tháp Babel và sự tái thiết các bức tường thành Giêrusalem. Câu chuyện Babel xuất hiện trong Sách Sáng Thế, ở những thời kỳ nguồn gốc của nhân loại, ngay sau gia phả các con trai của ông Nôê. Sau khi định cư tại một đồng bằng ở đất Sin-na, dân chúng đã quyết định xây dựng một thành đô và một cái tháp “với đỉnh của nó chạm tới trời”. Lo sợ bị phân tán khắp mặt đất, họ tìm cách bảo đảm sự ổn định và quyền lực cho chính mình, và trên hết là để “làm nổi danh” chính mình. Đó là một kỳ tích đáng kinh ngạc: một ngôn ngữ duy nhất, một công nghệ duy nhất, một hướng đi duy nhất. Tuy nhiên, dự án ấy lại che giấu một mối nguy hiểm sâu sắc. Đó là một dự án được hình dung mà không có sự quy chiếu về Thiên Chúa, được nâng đỡ bởi một sự đồng nhất loại bỏ sự đa dạng và chọn lựa sự đồng hóa thay vì sự hiệp thông. Khi một thành đô được xây dựng trên sự kiêu ngạo và yêu sách về sự tự mãn, truyền thông sẽ bị đổ vỡ, các ngôn ngữ bị hỗn loạn và con người không còn hiểu nhau nữa. Kết quả không phải là sự hiệp nhất, mà là sự phân tán. Babel do đó tiết lộ các giới hạn của mọi nỗ lực mà, dù vĩ đại đến đâu, phát sinh từ sự tự khẳng định, hy sinh phẩm giá con người cho hiệu suất và khát khao chạm tới trời mà không có sự chúc lành của Thiên Chúa.
8 - Ngược lại, Sách Nêkhemi mở ra tại một thời điểm của sự tổn thương lớn lao trong lịch sử Ísraen cổ kính. Sau cuộc lưu đày Babylon, một bộ phận dân chúng đã trở về Giêrusalem, nhưng thành đô vẫn còn trong cảnh đổ nát, các bức tường bị sụp đổ và các cổng bị thiêu rụi. Nêkhemi, một người Do Thái phục vụ Vua Ba Tư Artaxerxes, đã nhận được tin tức về tình trạng thảm khốc của thành đô tổ tiên mình. Trước khi hành động, ông đã ăn chay, cầu nguyện và chuyển cầu cho dân chúng. Sau đó ông xin vua cho phép trở về Giêrusalem và khi đến nơi, ông đã xem xét các khu vực bị tàn phá trong sự thinh lặng. Ông không áp đặt các giải pháp từ trên xuống. Ông triệu tập các gia đình, phân bổ cho mỗi gia đình một phần tường thành để tái thiết, lắng nghe các mối bận tâm của họ, điều phối các nỗ lực của họ và giải quyết mọi sự phản đối. Tự sự chỉ ra cách thức thành đô được tái sinh, không phải qua sáng kiến của một người, mà qua trách nhiệm được sẻ chia của tất cả mọi người: người nam, người nữ, các tư tế, các thợ thủ công, các chủ gia đình và người trẻ tất cả đều thông phần. Đó là một công việc với Thiên Chúa ở vị trí trung tâm, điều xây dựng lại các mối tương quan trước khi xây dựng lại với các viên đá. Do đó, Giêrusalem cổ kính tái khám phá một ngôn ngữ chung — không phải ngôn ngữ của sự đồng nhất, mà là của sự hiệp thông, cụ thể là sự hài hòa phát sinh khi tất cả mọi người đảm nhận vai trò riêng của mình và nhìn nhận rằng sức mạnh của họ đến từ Chúa.
9 - Trong ánh sáng của hai hình ảnh này, Chúa Thánh Thần thách đố chúng ta ngày nay liên quan đến mối tương quan của chúng ta với công nghệ và cuộc biến đổi kỹ thuật số đang diễn ra. Các khám phá khoa học là những nén bạc được trao phó cho nhân loại để chúng có thể sinh hoa kết quả. Công nghệ có quyền năng để chữa lành, kết nối, giáo dục và bảo vệ ngôi nhà chung của chúng ta; nhưng nó cũng có thể chia rẽ, loại trừ và tạo ra các hình thức bất công mới. Trên thuật ngữ trừu tượng, tự thân công nghệ không phải là một giải pháp cho các vấn đề của nhân loại, cũng giống như nó không mang tính ác tự nhiên. Tuy nhiên trên thực tế, công nghệ không bao giờ mang tính trung lập, bởi vì nó đảm nhận các đặc tính của những kẻ thiết kế, cấp vốn, điều tiết và sử dụng nó. Do đó, sự chọn lựa hàng đầu không phải là giữa một tiếng “có” hay “không” đối với công nghệ, mà đúng hơn là giữa việc kiến tạo Babel hay tái thiết Giêrusalem; giữa một quyền lực khát khao thống trị các tầng trời và một dân tộc cùng làm việc với nhau trước nhan Thiên Chúa để tái thiết các bức tường của sự chung sống huynh đệ.
10 - Vậy chúng ta phải tránh “hội chứng Babel”, cụ thể là sự tôn sùng lợi nhuận vốn hy sinh những kẻ yếu thế, một sự đồng nhất vô hiệu hóa các khác biệt, và sự giả vờ rằng một ngôn ngữ duy nhất — ngay cả ngôn ngữ kỹ thuật số — có thể dịch chuyển mọi thứ, bao gồm cả mầu nhiệm của nhân vị, thành dữ liệu và hiệu suất. Rủi ro của sự phi nhân hóa — của việc xây dựng một tương lai loại trừ Thiên Chúa và giảm thiểu người khác thành một phương tiện — là một cơn cám dỗ cổ kính và luôn luôn mới, điều ngày nay đảm nhận một lớp vỏ kỹ thuật. Thay vào đó, chúng ta hãy chọn lựa “con đường Nêkhemi”, điều làm nổi bật tầm quan trọng của việc cùng làm việc với nhau để làm cho Thành đô của Thiên Chúa thành một nơi an toàn cho những người lưu vong trở về. Tái thiết ngày nay nghĩa là nhìn nhận rằng, chính từ sự đa dạng của các tiếng nói và tầm nhìn vốn, ngay cả khi đôi khi chúng nhắc nhở chúng ta về sự hỗn loạn gây ra bởi sự đa dạng của các ngôn ngữ được nói, một khả năng ngời sáng nổi lên. Thật vậy, đây là khả năng cùng xây dựng với nhau, biến đổi sự đa dạng thành một tài nguyên và làm cho sự lắng nghe cùng đối thoại trở thành nền tảng chung dựa trên đó để vun đắp công lý và tình huynh đệ. Bên trong nhiệm vụ được sẻ chia này, các Kitô hữu khám phá ra vai trò độc đáo của họ trong việc hướng dẫn các hành động về với Thiên Chúa sao cho, trong ánh sáng của Ngài, chủ nghĩa đa nguyên không tan biến vào sự hỗn loạn, mà thay vào đó, thông qua sự thực hành tính hiệp hành, nó trở thành không gian trong đó nhân loại tái khám phá các nền móng vững chắc của mình và cứu cánh tối hậu của mình. Trong Sách Khải Huyền, Gioan nhìn thấy Giêrusalem Mới “từ trời xuống, từ nơi Thiên Chúa” như một hồng ân cho toàn thể nhân loại. Và tầm nhìn ân sủng này là một lời mời gọi các Kitô hữu chúng ta cùng làm việc với nhau nhằm nuôi dưỡng một cuộc sống bình an, công chính và xứng hợp phẩm giá trong cộng đồng bên trong các “thành phố” ngày nay.
Xây dựng vì ích chung
11 - Xây dựng một thành đô được xây dựng trên ích chung hàm ý, trước hết và trên hết, xây dựng trên một mối tương quan vững chắc với Thiên Chúa. Điều đó nghĩa là nhìn nhận rằng chân lý của tình yêu Ngài gọi chúng ta vào sự sống “một cách trọn vẹn” và sự hiệp thông với Ngài. Giống như Thánh Augustinô, chúng ta tương tự có thể nói: “Chúa đã dựng nên chúng con cho Chúa, lạy Chúa, và tâm hồn chúng con những bồn chồn cho đến khi nó được nghỉ ngơi trong Chúa.” Thật vậy, Thiên Chúa đã ghi khắc vào tâm hồn chúng ta một ước muốn hạnh phúc ôm trọn mọi chiều kích của cuộc sống. Giáo hội, trong đối thoại với người nam và người nữ thời đại chúng ta, nhìn nhận nhu cầu cấp bách phải bảo vệ và hướng dẫn khát vọng này về với chân lý sâu xa nhất của nó.
12 - Thứ hai, xây dựng vì ích chung nghĩa là đón nhận các giới hạn và sự yếu đuối của nhân loại mà không coi chúng là một sai lầm cần được sửa chữa. Ngày nay, ước muốn của con người về sự trọn vẹn của cuộc sống có nguy cơ bị dẫn lạc đường bởi các mục tiêu lừa dối, chẳng hạn như viễn cảnh về một công nghệ hứa hẹn giải thoát chúng ta khỏi mọi sự yếu đuối, và các mô hình phúc lợi bỏ lại phía sau toàn bộ các quần thể dân cư. Quá thường xuyên, chúng ta đặt niềm hy vọng vào các sự “nâng cấp” không giới hạn, vào các hình thức tiến bộ làm trầm trọng thêm các bất bình đẳng, và vào các giải pháp tức thời không có năng lực chữa lành các vết thương của con người. Kết quả là, trong khi một số người theo đuổi ảo tưởng về sự tự khẳng định không giới hạn, nhiều người bị tước đoạt các nhu cầu cơ bản. Giáo hội nhắc nhở chúng ta, với một tiếng nói kiên định tuy nhiên khiêm tốn, rằng sự hoàn thành đích thực không đạt được bằng việc loại bỏ sự yếu đuối mà thông qua sự tăng trưởng hài hòa. Nó được tìm thấy nơi tự do và trách nhiệm đan xen với sự chăm sóc lẫn nhau và tình liên đới đích thực, và nơi sự tiến bộ được đo lường bởi phẩm giá của mỗi người và điều thiện hảo của mọi dân tộc.
13 - Thứ ba, xây dựng một thế giới trong đó mọi người có thể thăng tiến đòi hỏi trách nhiệm được sẻ chia và lòng can đảm. Không một ai có thể tự mình gánh vác sức nặng của các thách đố thế giới đang đối mặt, cũng giống như không một ai là quá yếu thế đến mức họ không thể làm phần việc của mình, vì “quyền năng được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối”. Tất cả đều được trao ban phần tường thành riêng của họ: các nhà khoa học và các nhà nghiên cứu, các chủ doanh nghiệp và người lao động, các nhà giáo dục và các nhà lập pháp, xã hội dân sự, các phong trào quần chúng và các cộng đồng đức tin. Đây là logic của tính bổ trợ, điều trân trọng sự hợp tác giữa các thế hệ, các dân tộc, các ngành học và các nền văn hóa như là cách thức tốt nhất cho việc nuôi dưỡng sự ổn định, thịnh vượng và hòa bình. Chúng ta không nên bị đe dọa bởi các căng thẳng hay khác biệt vì chúng có thể trở thành các lực lượng sáng tạo khi được hướng dẫn bởi trách nhiệm được sẻ chia.
14 - Cuối cùng, xây dựng vì ích chung đòi hỏi một ngôn ngữ Tin Mừng. Chúng ta phải tránh các lời nói hạ nhục hay đối nghịch, chọn lựa đúng hơn một sự rõ ràng mang lại ánh sáng và một sự thẳng thắn mở ra các khả năng mới. Chúng ta không thể dung túng những sự nhiệt thành ngây thơ, cũng không tiếp thêm dầu cho các nỗi sợ hãi vô căn cứ. Thay vào đó, chúng ta hãy thiết lập các tiêu chuẩn cho sự phân định — phẩm giá của nhân vị, sự tiền định phổ quát của các của cải, sự chọn lựa ưu tiên dành cho người nghèo, sự chăm sóc ngôi nhà chung của chúng ta và hòa bình — và chúng ta hãy dịch chuyển các tiêu chuẩn này thành các thực hành chẳng hạn như việc hoạch định có trách nhiệm, sự đánh giá tác động con người và xã hội, sự bao hàm những người dễ bị tổn thương nhất, sự thúc đẩy hiểu biết kỹ thuật số và hướng dẫn nghiên cứu cùng công nghiệp về với công lý và hòa bình.
Giữ vững nhân tính
15 - Trong Năm Thánh Thường niên 2025 gần đây, chúng ta đã cùng bước đi như những người lữ hành của niềm hy vọng và đã được chúc lành với nhiều ân sủng. Được củng cố bởi các hồng ân này, chúng ta có thể tiến về phía trước với niềm tin tưởng để đối mặt với các nhiệm vụ gian khổ và các thách đố đòi hỏi khắt khe nằm ở phía trước. Trong thời đại của trí tuệ nhân tạo, khi phẩm giá con người bị đe dọa bởi các hình thức phi nhân tính mới, bổn phận thúc bách của chúng ta là phải giữ mình mang tính người một cách sâu sắc. Chúng ta phải gìn giữ với tình yêu tầm vóc cao cả của nhân loại đã được ban tặng cho chúng ta và được mặc khải trong sự trọn vẹn của nó nơi Đức Kitô, hào quang của Người không một chiếc máy nào có thể thay thế được. Sự tiến bộ đích thực luôn phát sinh từ một tâm hồn mở ra với người khác, một trí tuệ sẵn lòng lắng nghe và một ý chí tìm kiếm những gì kết hợp hơn là những gì phân chia.
16 - Tôi gửi lời kêu gọi chân thành này đến tất cả các tín hữu Công giáo, đến tất cả các Kitô hữu và đến tất cả những người nam nữ thiện chí. Chúng ta đừng sợ hãi dính bùn đất vào tay mình trên “công trường” của thời đại chúng ta. Giống như Nêkhemi, chúng ta hãy cầu nguyện, hoạch định một cách khôn ngoan và làm việc một cách kiên trì, đặt Thiên Chúa ở vị trí hàng đầu trong các hành động của chúng ta và nhân vị ở vị trí trung tâm của các chọn lựa của chúng ta. Như vậy, “những viên đá bị loại thải” — người nghèo, người đau yếu, người di cư và những kẻ rốt hết giữa chúng ta — sẽ trở thành viên đá góc tường, và một ngôi nhà chung vững chắc, chào đón sẽ nổi lên trên mặt đất, nơi tình yêu và lòng trung thành rốt cuộc sẽ gặp nhau, và công lý cùng hòa bình sẽ hôn nhau. Đây là phúc lành chúng ta khẩn cầu từ Thiên Chúa; và nhiệm vụ đứng trước chúng ta là trở thành những người xây dựng sự hiệp thông, thay vì các kiến trúc sư của Babel. Chúng ta là những đầy tớ của Nước Trời đang đến, thay vì những búa chúa của các ngọn tháp định sẵn cho sự sụp đổ. Với tâm hồn của một mục tử và một người cha, tôi xin mọi người hãy từ bỏ sự xây dựng một Tháp Babel xa hơn và hãy kết hợp các lực lượng trong việc xây dựng ích chung, sao cho nhân loại không bao giờ đánh mất vẻ đẹp của mình, và thế giới một lần nữa sẽ đến để nhận biết tâm hồn con người như là nơi Thiên Chúa ước ao cư ngụ.
Còn tiếp...
Author
Chuyên viết tin tức và bài phân tích về Giáo hội Công giáo và các vấn đề tôn giáo – xã hội quốc tế.