Người phụ nữ giáo dân thầm lặng đào tạo một thế hệ linh mục và tu sĩ tại Nam Á
Nhân Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi, EWTN News vinh danh người phụ nữ được mệnh danh là "người chăm sóc các ơn gọi" tại một nơi mà người Công giáo chỉ chiếm thiểu số.
MYMENSINGH, Bangladesh — Tại một quốc gia mà các ơn gọi Công giáo thường nảy nở từ những cộng đồng nông thôn khiêm tốn, tầm ảnh hưởng thầm lặng của các giáo dân có thể mang tính quyết định. Trong nhiều thập kỷ qua, bà Lobdine Chisim, một giáo viên và giáo lý viên giáo dân từ Giáo xứ Mariamnagar thuộc Giáo phận Mymensingh, Bangladesh, đã trở thành một nhân tố như thế — góp phần nhào nặn một thế hệ linh mục và nữ tu thông qua sự hy sinh cá nhân, sự đồng hành tận tụy và sự chăm sóc như một người mẹ.

Bà Chisim, 65 tuổi, đã vinh dự nhận huân chương giáo hoàng "Pro Ecclesia et Pontifice" vào năm 2025 nhằm ghi nhận những cống hiến suốt đời của bà cho Giáo hội. Giải thưởng này làm nổi bật một ơn gọi không nằm ở lời khấn hay chức thánh, mà ở sự hỗ trợ kiên trì dành cho những người Công giáo đang phân định đời sống thánh hiến.
Giáo xứ Mariamnagar, được thành lập năm 1937 bởi các nhà truyền giáo dòng Thánh Giá người Mỹ, đã sản sinh ra ít nhất 8 linh mục và 7 nữ tu trong suốt những năm qua. Theo các giáo sĩ và tu sĩ trong giáo xứ, bà Chisim đã đóng một vai trò — trực tiếp hoặc gián tiếp — trong gần như tất cả các ơn gọi đó.
Người đồng hành thầm lặng
Là một thành viên của giáo xứ, bà Chisim giảng dạy tại trường Công giáo địa phương và phục vụ trong vai trò giáo lý viên. Được biết đến với sự trung thành với giáo huấn của Giáo hội và sự hướng dẫn đạo đức nghiêm túc, bà đã đồng hành lâu dài với những người trẻ đang cân nhắc con đường linh mục hoặc tu sĩ, thường đảm nhận những vai trò vốn thuộc về cha mẹ hoặc các sơ, các thầy phụ trách đào tạo.
Dù chưa bao giờ chính thức được chỉ định làm việc tại một chủng viện hay nhà dòng nào, bà Chisim đã hành động thầm lặng và trở thành người mà các giáo sĩ địa phương gọi là "người chăm sóc ơn gọi". Bà giới thiệu các chàng trai, cô gái đến các chủng viện và hội dòng, giúp họ vượt qua quá trình đào tạo và hỗ trợ vật chất khi cái nghèo đe dọa làm họ bỏ dở ơn gọi.

Bà Chisim, mẹ của một người con, đã đích thân tài trợ chi phí học chủng viện cho em trai mình — hiện là Linh mục Joseph Chisim. Ngoài gia đình, bà tiếp tục theo dõi tiến trình của các chủng sinh và ứng sinh, duy trì liên lạc qua thư từ, thăm viếng và điện thoại, đặc biệt là trong những khoảnh khắc họ nghi ngờ hoặc gặp khủng hoảng.
Những chứng ngôn về lòng biết ơn
Cha Sanchaya Ignatius Chisim (không có quan hệ họ hàng với bà Lobdine Chisim), giám đốc Tiểu chủng viện Thánh Phaolô tại Jalchatra, Tangail, ghi nhận ảnh hưởng của người phụ nữ giáo dân này là yếu tố quyết định trong sự phân định của mình. Chia sẻ với EWTN News, cha cho biết bà chính là người đầu tiên truyền cảm hứng cho cha khi dạy giáo lý trong những năm cha còn đi học.
"Bà đã khuyến khích tôi vào chủng viện và tiếp tục hướng dẫn tôi sau khi tôi gia nhập," cha nói. "Bà đã cho tôi những lời khuyên, tư vấn, và nhiều lần hỗ trợ tài chính khi tôi còn là chủng sinh."
Trong những kỳ nghỉ từ chủng viện về nhà, Cha Chisim nhớ lại, bà thường xuyên đến thăm hỏi. "Bà bảo vệ tôi như một người mẹ và cảnh báo tôi trước những cám dỗ. Bà đóng vai trò quan trọng trong việc tôi trở thành linh mục, và tôi vô cùng biết ơn bà."
Các nữ tu từ Giáo xứ Mariamnagar cũng đưa ra những chứng ngôn tương tự.
Sơ Mary Hima thuộc Dòng Đức Maria Nữ Vương các Thánh Tông đồ, hiện là hiệu trưởng trường Thánh Lawrence ở Dhaka, cho biết sơ lần đầu gặp bà Chisim khi còn là một đứa trẻ trong lớp giáo lý.
"Bà đã truyền cảm hứng cho chúng tôi trở thành nữ tu ngay từ lúc đó," Sơ Hima nói với EWTN News. "Khi tôi vào nhà tập sau này, bà đã rất vui mừng và tiếp tục động viên tôi, nói rằng với tư cách là một nữ tu, tôi sẽ có thể phục vụ rất tốt."
Sơ Hima cho biết sự hỗ trợ của bà Chisim không kết thúc sau khi sơ khấn lần đầu. Trong một giai đoạn khó khăn ở những năm đầu đời tu, khi cảm thấy không thể tâm sự với cộng đoàn hay gia đình, sơ đã tìm đến bà Chisim để xin lời khuyên.
"Bà đã cho tôi những lời khuyên và tư vấn thành thật, giúp tôi tiếp tục đời sống tu trì một cách vững vàng," Sơ Hima nói thêm.
"Giữ cho Giáo hội sống động"
Ngoài việc hỗ trợ cá nhân, bà Chisim đã trở thành một nhân vật đáng kính trong khắp làng. Bà thường xuyên dẫn dắt các giờ kinh tối và nổi tiếng với việc khuyến khích các linh mục, tu sĩ và giáo dân sống đức tin một cách đạo đức.
Chia sẻ với EWTN News, bà Chisim cho biết động lực của bà đến từ một niềm tin đơn sơ về đời sống của Giáo hội.
"Các linh mục và nữ tu mang đến sự phục vụ tuyệt vời. Họ giữ cho Giáo hội sống động," bà nói. "Đó là lý do tại sao chúng ta cần nhiều người như họ."
Bà giải thích rằng bà chỉ hỗ trợ tài chính cho những người theo đuổi ơn gọi tu trì, chứ không phải cho việc kết hôn. "Nhiều gia đình sống dưới mức nghèo khổ," bà nói. "Một số nam nữ thanh niên mất đi lòng nhiệt huyết vì họ không thể trang trải chi phí sách vở, lệ phí thi hay học phí. Tôi giúp họ trong khả năng có thể của mình."
Dù không tự nhận mình là người giàu có, bà Chisim nói rằng bà tìm thấy sự bình an khi hỗ trợ các ơn gọi. "Tôi chi tiêu ít hơn cho thế gian để có thể giúp đỡ họ," bà chia sẻ.
Vai trò của bà thậm chí còn mở rộng đến việc hỗ trợ ban lãnh đạo giáo phận. Bà nhớ lại lần được Đức cha Ponen Paul Kubi, CSC, Giám mục Giáo phận Mymensingh, yêu cầu tư vấn cho các chủng sinh đang gặp dao động ngay trước khi chịu chức.
"Tôi nói chuyện với họ và khuyến khích họ trở lại chủng viện," bà nói. "Nhiều người đã tiếp tục và hiện đang phục vụ Giáo hội một cách tốt đẹp."
Đối với những người biết bà, cuộc đời của bà Chisim là một minh chứng cho sức mạnh thường thấy nhưng vô hình của chứng tá giáo dân — một ơn gọi của sự trung tín, thầm lặng và kiên trì, đã giúp duy trì Giáo hội tại Bangladesh.
Author
Chuyên viết tin tức và bài phân tích về Giáo hội Công giáo và các vấn đề tôn giáo – xã hội quốc tế.