Thánh Phao-lô trong bài đọc một cho rằng, “anh em đừng mắc nợ gì ai, ngoài món nợ tương thân tương ái ; vì ai yêu người, thì đã chu toàn Lề Luật.”
Lời khẳng định này nghe có vẻ không xuôi tai với lời Chúa Giê-su dạy trong Phúc âm: “Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em, và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ tôi được.”
Thật ra thì không có sự trái ngược nào ở đây. Trong Phúc âm, Chúa Giê-su thường dùng các biện pháp tu từ để diễn tả hoặc nhấn mạnh một ý nào đó. Trong câu nói của Chúa hôm nay có sự cường điệu và nghịch lý để đòi buộc chúng ta vào tình yêu của Ngài. Chúng ta sẽ không đủ sức đi đến cuối con đường thập giá nếu chúng ta không yêu Chúa đủ. Nói cách khác, tình yêu Chúa phải mạnh mẽ để ta có thể yêu người khác cho đến cùng như Thiên Chúa đã yêu thương ta đến cùng. Nói các khác là không có tình yêu Thiên Chúa chúng ta không thể yêu thương những người thân thuộc như Chúa muốn.
Yêu theo cách thế gian kiểu công bằng có qua có lại thì chúng ta chưa chạm vào luật yêu thương của Chúa. Yêu thương ai đó là dám sống trọn cho người đó. Không yêu Chúa đủ thì liệu chúng ta có dám chết cho người mình yêu như Chúa đã hiến dâng mạng sống của Ngài vì yêu chúng ta không?
Nếu không dám quên mình để yêu thì chúng ta đâu có chu toàn lề luật. Vì luật Chúa gói gọn trong tình yêu.
Author
“Tình yêu Đức Kitô thúc bách tôi” (2Cr 5,14)
Đăng ký nhận bản tin từ Kênh Công Giáo - Ephata Catholic Media
Luôn cập nhật những bài viết và tin tức chọn lọc mới nhất của chúng tôi.