
Bạn thân mến! có bao giờ bạn tự đặt cho mình câu hỏi: “Tôi sẽ yêu Chúa như thế nào chưa?”
Ngồi lặng thinh trong ngôi Thánh đường Đền Đức Bà – Giáo xứ Đức Bản, trước tượng Chúa chịu nạn, tôi thắc mắc: Tôi đã yêu Chúa như thế nào nhỉ?
Tôi đã yêu Chúa như thế nào?
Yêu Chúa, đối với tôi, không phải là điều gì quá lớn lao hay cao siêu. Đó chỉ là yêu bằng một tâm hồn trẻ thơ – đơn sơ, tin tưởng và chân thành. Như một đứa trẻ nắm tay cha mình, không biết con đường phía trước dài hay ngắn, chỉ biết rằng khi ở trong tay cha, con được an toàn.
Chúa Giêsu đã từng nói: “Thật, Thầy bảo thật anh em: nếu anh em không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời” (Mt 18,3). Lời ấy nhắc tôi rằng, để đến với Chúa, tôi không cần phải hoàn hảo, không cần phải hiểu hết mọi điều về Người. Tôi chỉ cần một trái tim biết tin, biết phó thác và dám yêu.
Tâm hồn trẻ thơ yêu Chúa là khi tôi đến với Chúa bằng tất cả những gì tôi có: niềm vui, nỗi buồn, cả những yếu đuối và sai lầm. Nói chung là đến với Chúa với trọn con người tôi, không cần phải đánh bóng. Như em bé Samuel xưa kia, giữa đêm khuya tĩnh lặng, chỉ thưa lên một câu rất đơn giản: “Lạy Chúa, xin hãy phán, vì tôi tớ Chúa đang lắng nghe” (1 Sm 3,10). Không hoa mỹ, không cầu kỳ, chỉ là một trái tim sẵn sàng lắng nghe và thuộc trọn về Chúa.
Trong đời sống thường ngày, yêu Chúa bằng tâm hồn trẻ thơ là khi tôi biết mỉm cười và thưa “con cảm ơn Chúa” vì một ngày bình an; là khi tôi buồn, tôi khóc mà vẫn chạy đến với Chúa như đứa trẻ tìm về vòng tay mẹ hiền của mình.
Yêu Chúa bằng tâm hồn trẻ thơ không làm chúng ta trở nên yếu đuối, nhưng giúp ta mạnh mẽ hơn. Vì chúng ta biết rằng, dù bản thân có vấp ngã bao lần, Chúa vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Như người Cha trong dụ ngôn đứa con hoang đàng, luôn đứng đó, mở rộng vòng tay đón con trở về (x. Lc 15,20).
Trong cuộc sống, bạn biết không? Có những lúc tôi không hiểu vì sao mình phải đau khổ, phải chờ đợi, nhưng tôi tin rằng Chúa vẫn ở đó, vẫn yêu tôi trước cả khi tôi kịp yêu Người. “Chúng ta yêu mến Thiên Chúa, vì Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta trước” (1 Ga 4,19).
Tôi nhớ về một cậu bé thiếu nhi trong Giáo xứ tôi. Hôm đó, trời mưa phùn, tôi thấy em ngồi khóc nơi góc tối trong nhà thờ. Tôi tiến lại, xoa đầu em rồi thủ thỉ sao vậy? Em ôm tôi rồi bật khóc nức nở, tiếng khóc của em làm tôi cũng nghẹn ngào. Em vừa nấc vừa nói: Con không biết đọc Kinh Thánh, cũng không thuộc nhiều kinh dài. Mỗi lần vào nhà thờ, con chỉ quỳ trước tượng Chúa Giêsu và thì thầm: “Chúa ơi, hôm nay con ngoan lắm. Chúa thương con nha.” Thế là các bạn cứ bảo con không biết cầu nguyện, nói gì mà quá ngây ngô. Nghe đến đây, tôi như hiểu ra vấn đề.
Khẽ nhìn em mỉm cười. Tôi nói với em: con biết không? Chúa thích những lời nguyện đơn sơ, nhưng ngây ngô như thế. Em nhìn tôi hỏi tiếp: Thật á sơ? Tôi gật đầu đồng ý. Rồi tôi nói với em: Nhưng con phải thực hiện, phải ngoan như lời con thưa lên với Chúa, như vậy mới được cơ. Em lau hàng nước mắt, nhìn tôi cười thật tươi, rồi dắt tay tôi bước ra sân bên ngoài.
Bạn biết không? đơn giản thôi, đơn sơ thôi. Như cậu bé trên, chính sự ngây ngô, lời cầu nguyện đơn sơ của em, đó lại là lời cầu đẹp nhất. Bởi vì đó là lời cầu xuất phát từ một trái tim tin rằng mình được yêu, và tin rằng Chúa luôn lắng nghe.
Bạn thân mến! hãy yêu Chúa bằng tâm hồn trẻ thơ, để bản thân nhận ra rằng yêu Chúa không phải là cố gắng làm những điều phi thường, mà là sống những điều rất nhỏ với một tình yêu lớn. Giữ cho lòng mình đơn sơ, tin tưởng và khiêm nhường – đó chính là cách một tâm hồn trẻ thơ yêu Chúa mỗi ngày.
Cùng yêu Chúa bằng tâm hồn trẻ thơ bạn nhé!
_ Cô Muối_
Author
Chuyên viết các bài viết chia sẻ đời sống, giáo lý và thắc mắc Công Giáo