Trong các bản tin và bài viết liên quan đến việc Tòa Thánh tuyên chân phước cho Cha Trương Bửu Diệp, không khó để bắt gặp hai cách diễn đạt khác nhau: “phong chân phước” và “tuyên chân phước”. Sự khác biệt tưởng chừng nhỏ về từ ngữ này lại phản ánh một vấn đề quan trọng trong việc hiểu đúng giáo huấn và truyền thống của Giáo hội.

Trong cuộc phỏng vấn dành cho kênh truyền thông Hội đồng Giám mục Việt Nam, linh mục Carôlô Hồ Bạc Xái, nguyên Tổng Đại diện Giáo phận Cần Thơ, đã giải thích rõ nguyên nhân của sự nhầm lẫn. Theo ngài, chữ “phong”thường được hiểu theo nghĩa đời thường là trao ban một chức vị hay danh hiệu từ trên xuống. Khi áp dụng cách hiểu này vào đời sống Giáo hội, người ta dễ nghĩ rằng Giáo hội có quyền “đưa” một người từ trần thế lên làm thánh hay làm chân phước.
Thực tế, Giáo hội không có quyền ban sự thánh thiện. Quyền ấy chỉ thuộc về Thiên Chúa. Giáo hội không tạo ra các thánh, mà chỉ nghiên cứu, phân định và xác nhận sự thánh thiện nơi một con người đã sống trọn vẹn đức tin của mình.
Dựa trên các tiêu chuẩn nghiêm ngặt được trình bày trong huấn thị Sanctorum Mater, Giáo hội xem xét đời sống, nhân đức và cái chết của ứng viên. Khi đạt tới sự xác tín luân lý rằng người ấy đang ở trong vinh quang Thiên Chúa, Giáo hội tuyên bố, tức là công bố, người ấy là thánh hay là chân phước để toàn thể Dân Chúa có thể tôn kính.
Vì vậy, cách diễn đạt đúng và chính xác là “tuyên thánh” hoặc “tuyên chân phước”, chứ không phải là “phong thánh” hay “phong chân phước” theo nghĩa trao ban. Việc dùng đúng thuật ngữ không chỉ giúp thông tin chính xác hơn, mà còn góp phần giáo dục đức tin và làm sáng tỏ vai trò khiêm tốn của Giáo hội trước mầu nhiệm thánh thiện của Thiên Chúa.
Author
Chuyên viết tin tức và bài phân tích về Giáo hội Công giáo và các vấn đề tôn giáo – xã hội quốc tế.