
Thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới là thời khắc nhiệm màu, khi thời gian như chậm lại để mỗi người nhìn về chặng đường đã qua và mở lòng đón chờ điều đang tới.
Trong giây phút lắng đọng, ngồi nói chuyện với em, một cô bé ngành thiếu dễ thương, tôi nghe vang lên tiếng nói hồn nhiên của em: “Con cảm ơn Chúa vì năm qua Chúa đã luôn ở bên con, dù có lúc con buồn và sợ. Con xin Chúa cho năm mới gia đình con luôn yêu thương nhau.”
Tôi thiết nghĩ, lời cầu đơn sơ ấy cũng chính là ước nguyện chung của mỗi chúng ta trong giờ phút linh thiêng này. Như lời Kinh Thánh nhắc nhở: “Này đây, Ta đổi mới mọi sự” (Kh 21,5).
Thời khắc chuyển giao luôn mang trong mình một vẻ đẹp rất riêng. Đó không chỉ là ranh giới của thời gian, nơi một năm đã được khép lại và một năm mới mở ra, mà còn là khoảnh khắc chúng ta được mời gọi dừng lại – dừng lại giữa dòng chảy vội vã của cuộc sống, của cuộc đời để lắng nghe sâu thẳm nơi cõi lòng mình.
Một năm qua đã trôi đi, nhẹ nhàng hay nặng nề, bình an hay chông chênh,… có lẽ mỗi người đều có những câu trả lời rất riêng.
Bạn thấy không? Có những ngày ta bước đi với niềm vui đơn sơ, lòng đầy hy vọng. Nhưng cũng có những ngày mệt mỏi, khi mọi sự dường như vượt quá sức mình, khi ta chỉ biết lặng lẽ chịu đựng và đi tiếp trong âm thầm. Nhưng dù dẫu có thế nào, từng ngày ấy đã góp phần tạo nên con người ta hôm nay.
Nhìn lại một năm đã qua, không phải để nuối tiếc hay tự trách mình, trách ngừoi, mà để nhận ra mình đã bước đi được một chặng đường dài. Có những ước mơ chưa thành, có những dự định còn dang dở, có những sai lầm khiến ta day dứt. Nhưng chính trong những điều chưa trọn vẹn ấy, ta học được sự khiêm nhường, biết chấp nhận giới hạn của bản thân và mở lòng đón nhận sự nâng đỡ từ người khác. Để mỗi ngày mới mở ra, một năm mới bước tới, ta sẽ bước tiến hơn để sống ý nghĩa tròn đầy hơn.
Bạn biết đấy? Có lẽ, điều đáng quý nhất của năm qua không nằm ở những thành công lớn lao, mà ở những khoảnh khắc rất nhỏ: một lời động viên ta nhận được và cho đi đúng lúc, một bàn tay nắm lấy khi ta yếu lòng, một buổi tối yên bình sau bao sóng gió,.. Những điều tưởng chừng giản đơn ấy lại âm thầm nuôi dưỡng tâm hồn, giúp ta đứng vững giữa những đổi thay không ngừng.
Thời khắc chuyển giao cũng là lúc ta được mời gọi để biết ơn. Biết ơn vì những gì đã được nhận lãnh, cả niềm vui lẫn thử thách. Bởi chính những thử thách đã rèn luyện ta kiên cường hơn, sâu sắc hơn và biết yêu thương nhiều hơn.
Ta biết ơn những người đã đồng hành, dù có người chỉ đi cùng ta một đoạn đường ngắn, nhưng đã để lại dấu ấn không thể phai mờ.
Khi năm mới đang dần mở ra trước mắt, ta không cần phải vội vàng hứa hẹn quá nhiều. Đôi khi, chỉ cần ước mong một trái tim bình an hơn, một ánh nhìn bao dung hơn với chính mình và với người khác, cũng đã là một khởi đầu đẹp.
Bạn thân mến! Hãy cho phép bản thân bước vào năm mới với sự nhẹ nhàng, tin tưởng rằng mỗi ngày sống trọn vẹn đều mang ý nghĩa riêng.
Giữa khoảnh khắc giao mùa, xin cho chúng ta biết dừng lại đủ lâu để lắng nghe nhịp đập của con tim, đủ khiêm tốn để nhìn nhận những thiếu sót, và đủ can đảm để bước tiếp với niềm hy vọng âm thầm nhưng bền bỉ. Bởi hành trình phía trước, dù còn nhiều điều chưa biết, vẫn luôn mở ra cho những ai dám tin và dám sống chân thành.
Thời khắc chuyển giao – một khoảnh khắc lặng, nhưng đầy ắp ý nghĩa. Xin cho mỗi chúng ta khi bước sang một năm mới, biết tin tưởng hơn, phó thác hơn và biết hy vọng vào tình yêu tín trung của Thiên Chúa dành cho mình.
_ Cô Muối_
Nguồn: Tự động tải bài viết về từ GP Bắc Ninh
LỜI CHÚA HẰNG NGÀY
"Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước"
ĐỌC NGAYAuthor
Các Bài của tác giả Minh Đức được tổng hợp tự động từ Website của các Giáo Phận.