Khi cùng với Hội Thánh bước vào tháng kính Thánh Giuse, chúng ta thường chiêm ngắm nơi ngài những nhân đức nổi bật: công chính, thinh lặng, vâng phục, lao động trung tín. Nhưng có một nhân đức âm thầm mà sâu sắc, không được ghi lại bằng một lời nào trong Tin Mừng, lại bừng sáng qua từng hành động của ngài: đó là lòng can đảm bảo vệ sự sống. Khi sự sống mong manh của Hài Nhi vừa chào đời đã bị đe dọa, Giuse không lên tiếng hùng hồn, không dùng quyền lực để chống trả. Ngài chỉ lặng lẽ đứng lên. Và chính sự “đứng lên” ấy đã viết nên một trong những trang đẹp nhất của lịch sử cứu độ.

Giữa đêm tối của nhân loại, khi bạo lực của Hêrôđê phủ bóng trên Bêlem, Thiên Chúa đã trao phó Con Một của Người cho đôi tay của một người thợ mộc làng quê. Không gươm giáo, không danh vọng, không địa vị. Chỉ có một trái tim tỉnh thức và một tình yêu đầy trách nhiệm.
Khi sứ thần báo mộng: “Hãy trỗi dậy…”, Giuse đã chỗi dậy ngay trong đêm. Hình ảnh ấy thật cảm động: một người cha lặng lẽ đánh thức gia đình, bồng Hài Nhi vào lòng, bước đi trong bóng tối, tiến về miền đất xa lạ. Không một lời than vãn. Không một câu hỏi chất vấn. Chỉ có sự vâng phục và hy sinh. Giuse hiểu rằng bảo vệ sự sống luôn đòi hỏi trả giá. Để một sinh linh được lớn lên trong bình an, có khi phải chấp nhận gian nan, thiếu thốn, thậm chí lưu đày. Để ánh sáng không bị dập tắt, có người phải âm thầm che chở trong đêm tối. Nhưng Giuse không chỉ bảo vệ sự sống thể lý của Hài Nhi Giêsu. Ngài còn gìn giữ bầu khí yêu thương, an toàn và tôn trọng để Con Thiên Chúa lớn lên “trong khôn ngoan và ân sủng”. Ngôi nhà Nazareth trở thành chiếc nôi thánh thiêng vì nơi đó có một người cha biết che chở mà không áp đặt, biết hướng dẫn mà không làm tổn thương, biết hiện diện mà không chiếm hữu.
Sự sống hôm nay cũng mong manh như thế. Không chỉ là sự sống thể xác, mà còn là sự sống của niềm tin, của phẩm giá, của hy vọng. Một lời nói thiếu bác ái có thể làm tổn thương sâu xa. Một ánh nhìn khinh thường có thể khiến ai đó khép lại cõi lòng. Một sự thờ ơ có thể dập tắt niềm hy vọng đang le lói. Nhìn vào gương Thánh Giuse, tôi được mời gọi tự hỏi: Tôi có đang bảo vệ sự sống và phẩm giá của anh chị em mình không? Hay đôi khi, bằng lời nói hay thái độ, tôi đã vô tình làm tổn thương họ?
Bảo vệ sự sống không luôn là làm những điều lớn lao. Đôi khi chỉ là: Lên tiếng bênh vực người bị hiểu lầm. Lắng nghe người đau khổ mà không phán xét. Giữ kín một điều riêng tư để bảo vệ danh dự người khác. Cầu nguyện cho người yếu đuối thay vì chỉ trích họ. Giuse dạy chúng ta rằng: muốn trở thành người bảo vệ sự sống, trước hết phải có một trái tim tỉnh thức. Tỉnh thức trước nỗi đau âm thầm của người bên cạnh. Tỉnh thức trước những hiểm nguy đe dọa điều thiện. Tỉnh thức trước tiếng Chúa mời gọi ta hành động kịp thời. Trong gia đình và cộng đoàn, ai cũng cần một “Giuse” – một người có thể trở thành chỗ dựa an toàn. Một sự hiện diện đem lại bình an. Một vòng tay không xét đoán. Một tấm lòng vững vàng giữa sóng gió.
Tháng kính Thánh Giuse không chỉ là thời gian tôn kính, nhưng còn là lời mời gọi hoán cải. Hoán cải trong cách nói, cách nhìn, cách đối xử với nhau. Để ở bất cứ nơi đâu chúng ta hiện diện, ở đó sự sống được trân trọng, phẩm giá được bảo vệ và hy vọng được nâng đỡ.
Lạy Thánh Giuse, người bảo vệ Hài Nhi Giêsu giữa đêm tối trần gian, xin dạy chúng con biết quý trọng từng sự sống Chúa trao. Xin giúp chúng con bảo vệ phẩm giá của nhau bằng lời nói hiền hòa và trái tim nhân hậu. Xin làm cho chúng con trở nên chỗ dựa an toàn cho người yếu đuối, để nơi chúng con hiện diện, sự sống được tôn trọng, niềm hy vọng được nuôi dưỡng, và tình yêu được lớn lên mỗi ngày. Amen.
Sr. Vũ Hiên
Author
Các Bài của tác giả Minh Đức được tổng hợp tự động từ Website của các Giáo Phận.