Trong phụng vụ Công Giáo, mỗi cử chỉ, mỗi lời ca đều mang một ý nghĩa thần học sâu xa. Vì thế, việc không hát Alleluia trong Mùa Chay không phải là một chi tiết phụng vụ nhỏ bé, nhưng là một dấu chỉ thiêng liêng đầy ý nghĩa.
“Alleluia” là tiếng reo vui bắt nguồn từ tiếng Do Thái Hallelu Yah, nghĩa là “Hãy ngợi khen Đức Chúa.” Trong Thánh lễ, Alleluia được hát trước bài Tin Mừng như một tiếng hân hoan chào đón Đức Kitô Phục Sinh. Đó là lời tung hô của niềm vui, chiến thắng và vinh quang.
Tuy nhiên, Mùa Chay lại là thời gian khác. Đây là bốn mươi ngày Giáo Hội mời gọi các tín hữu bước vào hành trình sám hối, chay tịnh và cầu nguyện, hiệp thông với cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu. Bầu khí phụng vụ mang sắc tím màu của hoán cải và chờ đợi. Chính vì thế, Alleluia lời ca rực rỡ của niềm vui Phục Sinh được “tạm gác lại”.
Sự im lặng ấy không phải là mất mát, nhưng là chờ mong. Cũng như hạt giống cần vùi vào lòng đất trước khi trổ bông, niềm vui Phục Sinh cần được chuẩn bị bằng tâm hồn khiêm nhường và thống hối. Khi Alleluia không vang lên, chúng ta cảm nhận rõ hơn sự thiếu vắng ấy và chính sự thiếu vắng đó làm cho đêm Vọng Phục Sinh trở nên bừng sáng.
Trong Đêm Thánh, khi linh mục long trọng xướng lên “Alleluia” lần đầu tiên sau bốn mươi ngày thinh lặng, cộng đoàn đáp lại với tất cả niềm vui vỡ òa. Đó không chỉ là một bài hát được hát lại, mà là tiếng reo vui của cả hành trình vượt qua tội lỗi để bước vào sự sống mới.
Vì thế, việc không hát Alleluia trong Mùa Chay chính là cách Giáo Hội dạy chúng ta biết chờ đợi, biết khao khát và biết trân trọng niềm vui đích thực của ngày Phục Sinh.
Author
Chuyên viết tin tức và bài phân tích về Giáo hội Công giáo và các vấn đề tôn giáo – xã hội quốc tế.