Anh Em Cứ Xin Thì Sẽ Được (Thứ Năm Tuần I Mùa Chay – 26.02.2026)

“Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở ra cho.” (Mt 7,7)

Có những lúc tôi cầu nguyện mà lòng đầy nghi ngờ. Tôi xin, nhưng không chắc mình sẽ được. Tôi tìm, nhưng sợ chẳng thấy gì. Tôi gõ cửa, nhưng lại nghĩ cánh cửa ấy có lẽ vẫn đóng. Cầu nguyện đôi khi giống như nói vào khoảng không. Và tôi mệt.

Thế nhưng hôm nay Chúa Giêsu nói một câu rất đơn giản, rất thẳng thắn: cứ xin, cứ tìm, cứ gõ. Không phải một lần. Không phải thử cho biết. Nhưng là cứ tiếp tục.

Bài đọc về hoàng hậu Ét-te làm tôi suy nghĩ nhiều. Bà đứng trước nguy cơ mất tất cả. Mạng sống bị đe doạ. Không còn ai để bấu víu. Và bà thốt lên: “Con cô đơn, chẳng còn ai cứu giúp, ngoại trừ Ngài.” Đó không phải là một lời cầu nguyện trơn tru. Đó là tiếng kêu của một người bị dồn vào chân tường. Một người không còn đường lui.

Tôi tự hỏi: khi nào tôi mới cầu nguyện thật sự như thế? Khi nào tôi thôi dựa vào sức riêng, vào các mối quan hệ, vào tiền bạc, vào tính toán của mình? Phải chăng chỉ khi mọi thứ sụp đổ, tôi mới thật lòng tin rằng mình cần Chúa?

Chúa Giêsu không dạy chúng ta cầu xin như một hành động yếu đuối. Ngài ví Thiên Chúa như một người Cha. Có người cha nào khi con xin bánh mà lại cho đá? Có người cha nào khi con xin cá lại đưa con rắn? Hình ảnh ấy làm tôi ấm lòng. Bởi vì điều Chúa hứa không phải là “cứ xin là được đúng điều con muốn”, nhưng là “Cha sẽ ban điều tốt lành.”

Có những điều tôi xin mà không được. Có những cánh cửa tôi gõ mãi vẫn không mở. Nhưng nhìn lại, nhiều lần tôi mới hiểu: điều tôi muốn chưa chắc là điều tốt nhất cho tôi. Cha trên trời không thờ ơ. Ngài chỉ đang cho tôi một thứ tốt hơn, dù lúc đó tôi chưa nhận ra.

“Cứ xin.” Nghĩa là đừng ngại nói với Chúa điều thật nhất trong lòng mình.
“Cứ tìm.” Nghĩa là đừng buông tay khi chưa thấy ánh sáng.
“Cứ gõ.” Nghĩa là đừng tuyệt vọng khi cánh cửa còn khép.

Và rồi Chúa kết thúc bằng một lời rất cụ thể: “Tất cả những gì anh em muốn người ta làm cho mình, thì chính anh em cũng hãy làm cho người ta.” Như thể Ngài nói rằng cầu nguyện không chỉ là hướng lên trời, mà còn là bước ra với người khác. Khi tôi mong được cảm thông, tôi hãy cảm thông. Khi tôi mong được tha thứ, tôi hãy tha thứ. Khi tôi mong được yêu thương, tôi hãy yêu thương trước.

Có thể hôm nay tôi vẫn còn nhiều điều chưa được giải đáp. Nhưng tôi chọn tiếp tục xin, tiếp tục tìm, tiếp tục gõ. Không phải vì tôi chắc chắn mọi sự sẽ diễn ra theo ý mình, mà vì tôi tin có một Người Cha đang lắng nghe.

Và trong niềm tin ấy, tôi không còn cô đơn nữa.

Author

Trung Khang
Trung Khang

Chuyên viết tin tức và bài phân tích về Giáo hội Công giáo và các vấn đề tôn giáo – xã hội quốc tế.

Đăng ký để tham gia thảo luận.

Hãy tạo một tài khoản miễn phí để trở thành thành viên và cùng tham gia bình luận.

Already have an account? Sign in

ĐỌC THÊM

Đăng ký nhận bản tin từ Kênh Công Giáo - Ephata Catholic Media

Luôn cập nhật những bài viết và tin tức chọn lọc mới nhất.

Vui lòng kiểm tra email để xác nhận. Có lỗi xảy ra, vui lòng thử lại.