Thiên Chúa lấy bụi đất nặn nên chúng ta và thổi sinh khí vào, để ta trở thành một sinh vật sống. Ta được dựng nên từ đất, nhưng lại mang trong mình hơi thở của Thiên Chúa. Thế mà chỉ vì một lời thì thầm ngọt ngào của con rắn, Ađam và Evà đã nghi ngờ tình yêu ấy. Họ muốn tự quyết định, muốn “nên như thần”, và rồi nhận ra mình trần trụi, sợ hãi.

Câu chuyện đó vẫn đang lặp lại mỗi ngày. Khi ta đặt mình làm trung tâm, khi ta chọn điều dễ dãi thay vì điều đúng, khi ta nghe theo tiếng cám dỗ của danh vọng, tiền bạc, hưởng thụ… ta cũng dần xa Chúa. Tội lỗi không làm ta mạnh hơn, chỉ làm ta trống rỗng hơn.
Trong hoang địa, Đức Giêsu cũng bị cám dỗ. Người đói, Người mệt, nhưng Người không thỏa hiệp. Người chọn sống nhờ Lời Thiên Chúa, chứ không chỉ nhờ cơm bánh. Người từ chối vinh hoa nếu phải đánh đổi bằng sự bất trung. Chính sự vâng phục của Người mở ra cho chúng ta một con đường mới.
Mùa Chay không phải để ta buồn bã, nhưng để ta tỉnh thức. Nhìn nhận mình yếu đuối, thú nhận tội lỗi, và tin rằng lòng thương xót Chúa lớn hơn mọi sa ngã. Ở đâu tội lỗi lan tràn, ở đó ân sủng càng chan chứa. Chỉ cần ta khiêm tốn thưa lên: “Lạy Chúa, xin tạo cho con một tấm lòng trong trắng.”
Author
Chuyên viết tin tức và bài phân tích về Giáo hội Công giáo và các vấn đề tôn giáo – xã hội quốc tế.