Không phải Chúa Giê-su cố gắng bênh vực các môn đệ của mình trước câu chất vấn: “Tại sao các môn đệ ông Gio-an và các môn đệ người Pha-ri-sêu ăn chay, còn môn đệ ông lại không ăn chay?”
Thật ra, Chúa Giê-su không hề coi nhẹ việc ăn chay. Trái lại, Người còn khuyến khích việc ăn chay đi đôi với cầu nguyện và dạy con người cách thực hành sao cho đẹp lòng Thiên Chúa. Người cũng khẳng định rằng các môn đệ của Người rồi sẽ ăn chay, khi Người – như chàng rể – bị đem đi khỏi họ.
Và như chúng ta thấy, khi Chúa Giê-su bước vào cuộc Thương Khó, Hội Thánh dành trọn Mùa Chay để sám hối, ăn chay và trở về cùng Thiên Chúa.
Nhân câu hỏi về việc ăn chay, Chúa Giê-su đưa ra một cách nhìn sâu xa hơn: Rượu mới phải đựng trong bầu da mới. Qua hình ảnh ấy, Người nhấn mạnh rằng chay tịnh không chỉ là giữ luật bề ngoài, mà phải được thực hiện trong tinh thần sám hối chân thành, gắn liền với cầu nguyện và bác ái.
Ăn chay là để lòng mình gặp gỡ Thiên Chúa, để tập kiềm chế bản thân, hoán cải nội tâm, chứ không phải chỉ chu toàn lề luật một cách cứng nhắc và hình thức.
Có những người Do Thái vẫn ăn chay và mong chờ Đấng Cứu Thế, nhưng khi Chúa Giê-su – chính là Đấng họ mong đợi – xuất hiện, họ lại không nhận ra Người. Trong khi đó, các môn đệ và những ai tin vào Chúa Giê-su nhận ra Người chính là chàng rể của mình.
Để có thể nhận ra và đón nhận Người, con người cần một “bầu da mới” – đó là một tâm hồn khiêm tốn, cởi mở, sẵn sàng hoán cải và từ bỏ những thành kiến cũng như lối sống đạo đức hình thức.
Author
“Tình yêu Đức Kitô thúc bách tôi” (2Cr 5,14)