Chúng ta thấy tiếng lương tâm hoạt động mạnh mẽ nơi vua Hê-rô-đê, đặc biệt khi thú nhận tội lỗi của mình: “Ông Gio-an, ta đã cho chém đầu…”
Hành trình tội ác của Hê-rô-đê trong việc xử trảm Gio-an, vị Tiền Hô của Thiên Chúa, không phải là một hành động bộc phát, mà là một con đường trượt dài. Nó bắt đầu từ sai lầm luân lý khi ông lấy vợ của anh mình, rồi bị Gio-an thẳng thắn nhắc nhở. Từ đó là việc bắt giam Gio-an, và cuối cùng là lệnh chém đầu—chỉ để giữ thể diện cho một lời hứa bốc đồng khi cao hứng.
Điều đáng chú ý là trong suốt tiến trình sa ngã ấy, tiếng lương tâm không câm lặng. Tin Mừng kể rằng: “Vua Hê-rô-đê biết ông Gio-an là người công chính và thánh thiện, nên sợ ông và còn che chở ông. Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.” Đây có lẽ là đoạn Kinh Thánh tích cực nhất khi nói về Hê-rô-đê. Ít là trong thâm tâm, ông đã có cảm tình với người dám chỉ ra những sai lầm của mình.
Nhưng thật buồn thay, dù phân định biết điều đúng sai, Hê-rô-đê vẫn không đủ can đảm để làm theo tiếng lương tâm. Trái lại, ông bị dẫn lối đến những quyết định tồi tệ—đẩy Gio-an vào tù đày và cái chết.
Trong đời sống của chúng ta cũng vậy, ít nhất Thiên Chúa vẫn âm thầm ban cho mỗi người khả năng phân định qua tiếng lương tâm biết điều tốt hay xấu. Thế nhưng, nếu biết điều đúng mà không làm theo, thì đó là một sự thiếu khôn ngoan và có thể dẫn chúng ta đến những sai lầm nghiêm trọng.
Author
"Phúc thay ai khát khao nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng." (Mt 5.6)