Hôm nay, Tin Mừng cho thấy dòng người từ khắp ngả "ùn ùn" kéo đến với Chúa Giê-su. Bằng sự truyền miệng từ những trải nghiệm thực chứng, người này kể cho người kia về những gì họ đã thấy, đã nghe và đã được chạm tới, khiến danh tiếng Chúa Giê-su vượt qua mọi rào cản địa lý, từ vùng ngoại giáo đến những nơi xa xôi cách trở bên kia sông Gio-đan.
Dù nhiều người tìm đến Chúa chỉ vì hiếu kỳ hoặc vì nhu cầu được chữa lành thể xác—một mục đích có vẻ thực dụng—nhưng Chúa Giê-su không hề chối từ hay xua đuổi họ. Người trân trọng mọi hành trình đức tin, dù là sơ khai nhất.
Thậm chí, Người còn chu đáo chuẩn bị: “Người bảo các môn đệ dành sẵn một chiếc thuyền nhỏ” để có thể tiếp cận đám đông một cách tốt nhất. Chi tiết chiếc thuyền cho thấy một Thiên Chúa luôn sẵn sàng mở ra không gian để đón nhận con người. Qua đó, chúng ta nhận ra một chân lý: Nước Trời không là đặc quyền của riêng ai. Thiên Chúa đã chủ động phá đổ mọi rào cản sắc tộc, giai cấp để yêu thương và chữa lành tất cả. Thậm chí, Người còn coi trọng việc yêu thương con người cao hơn luật lệ ngày Sa-bát.
Cái nhìn bao dung của Chúa Giê-su đối với đám đông hôm nay mời gọi chúng ta nhìn lại thái độ của mình đối với tha nhân, đặc biệt là trong tuần bát nhật cầu nguyện cho sự sống mà Giáo hội Hoa Kỳ đang hướng tới.
Nếu Chúa Giê-su đã phá bỏ rào cản để đón nhận những người xa lạ, thì chúng ta cũng được gọi để phá bỏ sự ích kỷ nhằm đón nhận những sự sống mong manh nhất: các thai nhi. Một thai nhi không phải là một "lựa chọn" hay một món đồ tùy nghi định đoạt, mà là một con người, một quà tặng được dựng nên để yêu thương và được yêu thương.
Author
“Tình yêu Đức Kitô thúc bách tôi” (2Cr 5,14)