Chúa Giê-su thường xuyên dùng Kinh Thánh trong việc giảng dạy. Dĩ nhiên, Ngài cũng dùng Kinh Thánh để đối thoại và tranh luận khi cần thiết. Thậm chí, trong những giây phút đau khổ tột cùng, khi thưa chuyện với Chúa Cha, Ngài vẫn mượn lời Thánh Vịnh. Trên cây thập giá, Chúa đã cất tiếng kêu lên bằng lời Thánh Vịnh 22 và 69: “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?” Và khi diễn tả cơn khát thể xác lẫn khát khao cứu độ nhân loại, Ngài cũng dùng lời Thánh Vịnh 69: “Con khát.”
Khi công bố sứ vụ của mình, Chúa Giê-su đã trở về quê hương Na-da-rét, nơi Ngài được dưỡng dục và lớn lên. Người dân nơi đây quá quen thuộc với Ngài: Giê-su, con bà Ma-ri-a và ông Giu-se, người thợ mộc làng quê. Nhưng chính sự quen thuộc ấy lại trở thành một rào cản. Không phải lúc nào quen biết cũng dẫn đến đón nhận. Vẫn là Giê-su đó, nhưng sứ mạng của Ngài giờ đây đã hoàn toàn khác: không còn chỉ là người thợ mộc, mà là Con Thiên Chúa được sai đi loan báo Nước Trời đã đến gần.
Không gì thích hợp hơn khi Chúa dùng chính đoạn Kinh Thánh quen thuộc với người Do-thái và được công bố tại hội đường—nơi cộng đoàn quy tụ để cầu nguyện—để tuyên bố sứ mạng của mình:
“Thần Khí Đức Chúa ngự trên tôi, vì Đức Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, và công bố một năm hồng ân của Đức Chúa.”
Vẫn là đoạn Kinh Thánh ấy, nhưng hôm nay, Chúa Giê-su long trọng khẳng định: Lời ấy đã được ứng nghiệm nơi chính Ngài.
Và những người nghèo hèn, kẻ bị giam cầm, người mù lòa, hay những ai đang bị áp bức—những con người ta vẫn gặp mỗi ngày—giờ đây không chỉ là đối tượng của sứ vụ Chúa Giê-su, mà còn là đối tượng của sứ mạng của mỗi người chúng ta.
Author
“Tình yêu Đức Kitô thúc bách tôi” (2Cr 5,14)
Đăng ký nhận bản tin từ Kênh Công Giáo - Ephata Catholic Media
Luôn cập nhật những bài viết và tin tức chọn lọc mới nhất của chúng tôi.