Trong đời sống đức tin Công giáo tại Việt Nam, việc thờ kính ông bà tổ tiên luôn là một thực hành quen thuộc và đầy ý nghĩa. Tuy nhiên, không ít người vẫn còn hiểu lầm rằng người Công giáo “theo đạo là bỏ ông bà”, không thờ cúng tổ tiên như truyền thống dân tộc. Thực tế, đó là một nhận định chưa đầy đủ và cần được nhìn lại cách nghiêm túc.

Ngay từ căn bản, Công giáo không chỉ cho phép mà còn khuyến khích việc thảo kính cha mẹ, tưởng nhớ và cầu nguyện cho ông bà tổ tiên. Điều này xuất phát từ chính giới răn của Thiên Chúa: “Hãy thảo kính cha mẹ” – một bổn phận đạo đức nền tảng, gắn chặt với đức tin Kitô giáo. Việc xin lễ, dâng lời cầu nguyện, viếng mộ phần, đặc biệt trong tháng Mười Một hay ngày Mồng Hai Tết, cho thấy người Công giáo luôn đặt ông bà tổ tiên trong mối dây hiệp thông thiêng liêng của Hội Thánh.
Lịch sử cho thấy, đã có một thời gian dài những hiểu lầm và tranh cãi liên quan đến việc thờ kính tổ tiên, nhất là do sự khác biệt trong hình thức và ngôn ngữ tôn giáo. Trước nguy cơ pha trộn với mê tín dị đoan, Giáo Hội từng dè dặt trong cách thực hành. Tuy nhiên, cùng với tiến trình hội nhập văn hóa và ánh sáng của Công đồng Vatican II, Giáo Hội tại Việt Nam đã có những hướng dẫn rõ ràng, khẳng định: những cử chỉ tưởng nhớ, nghi lễ mang ý nghĩa hiếu thảo, nhân văn và văn hóa đều được trân trọng và thực hành cách chính đáng.
Ngày nay, người Công giáo được mời gọi hòa nhập chứ không hòa tan: giữ trọn đức tin, đồng thời trân quý truyền thống dân tộc. Chính đời sống hiếu thảo, yêu thương và cầu nguyện cho tổ tiên của người Công giáo là một chứng tá âm thầm nhưng mạnh mẽ, giúp người khác hiểu rằng: đạo Công giáo không bỏ ông bà, mà thờ kính tổ tiên trong ánh sáng của Tin Mừng và niềm hy vọng phục sinh.
Tham khảo: GIẢI ĐÁP THẮC MẮC CHO NGƯỜI TRẺ - THỜ KÍNH ÔNG BÀ TỔ TIÊN
Author
Chuyên viết tin tức và bài phân tích về Giáo hội Công giáo và các vấn đề tôn giáo – xã hội quốc tế.