Năm nay – đón Chúa vào thành như thế nào?

Đón Chúa vào thành là đón Ngài vào cuộc đời mình bằng sự khiêm tốn, hoán cải và sẵn sàng bước theo Ngài trên con đường thập giá.

Năm nay, cũng như mọi năm khác, tôi vẫn đứng giữa đoàn người là các chị em trong Dòng của tôi, chúng tôi cùng nhau đón Chúa vào thành một cách long trọng, tay tôi cũng cầm cành lá, miệng tôi cũng cất tiếng tung hô “Hoan Hô Con Vua Đa Vít”. Bầu khí thật sốt sắng, lòng tôi cũng dâng lên một niềm xúc động. Nhưng rồi… tôi chợt lặng lại. Vì tôi biết: cũng chính đám đông này, chỉ ít ngày sau sẽ đổi giọng. Từ “Hoan hô!” sang “Đóng đinh nó vào thập giá!” Và tôi không thể chối rằng: tôi cũng có thể là người trong đám đông ấy.

Có những lúc tôi đón Chúa thật nồng nhiệt khi lời kinh hằng ngày nơi cửa miệng tôi trở nên ngọt ngào, khi phụng vụ làm lòng tôi rung động, khi mọi sự trong đời dường như êm đềm và bình an. Nhưng cũng có những lúc khác… tôi quay lưng với Ngài, rất nhẹ nhàng, rất âm thầm đó là khi tôi chọn ý riêng thay vì thánh ý Chúa; khi tôi giữ chặt những tổn thương và khép lòng trước lời mời gọi tha thứ; khi tôi chọn sự dễ dãi để khỏi phải hy sinh cho sự thật; khi tôi sống như thể Chúa không hiện diện trong những chọn lựa nhỏ bé mỗi ngày.  

Có thể hôm nay tôi không cần phải hét lên “đóng đinh Ngài” nhưng chỉ cần với thái độ sống dửng dưng, chỉ cần quên Ngài trong những điều bình thường nhất, là tôi đã góp phần đặt thêm một chiếc đinh vào thập giá của Chúa rồi. Lạy Chúa, con sợ phải nhìn nhận điều này, nhưng đó là sự thật về con.

Vị Vua hôm nay tôi đón không bước đi trên con đường vinh quang. Ngài tiến vào Giêrusalem để đi tới thập giá. Ngài không chọn quyền lực, nhưng chọn yêu thương đến tận cùng. Con đường ấy không dễ đi: đó là con đường từ bỏ của vâng phục trong đau đớn, của tình yêu dám trả giá bằng chính mạng sống. Và Ngài nhìn tôi… mời gọi tôi bước theo. Nhưng tôi phải thành thật với lòng mình: tôi có thật sự muốn đi theo Ngài không?

Tôi dễ dàng yêu mến một Đức Kitô vinh quang, nhưng lại ngần ngại trước một Đức Kitô bị đóng đinh. Tôi muốn được sống lại trong niềm vui, nhưng lại né tránh cái chết mỗi ngày: chết cho cái tôi luôn muốn được hơn thua; chết cho những ích kỷ được nguỵ trang rất khéo; chết cho sự an toàn khiến tôi không dám dấn thân.

Tôi muốn theo Chúa… nhưng lại muốn đi theo một con đường khác dễ dàng hơn, ít đau đớn hơn. Có lẽ điều Chúa chờ đợi nơi tôi không phải là những lời tung hô lớn lao, nhưng là một trái tim biết ở lạibiến đổi. Không phải là một cảm xúc thoáng qua, nhưng là một chọn lựa âm thầm, lặp đi lặp lại mỗi ngày: ở lại với Chúa khi cầu nguyện trở nên khô khan; yêu thương khi lòng mình bị tổn thương; trung thành khi phải trả giá. Hoán cải không phải là một khoảnh khắc, nhưng là một hành trình trở về không ngừng.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa là Vị Vua không quyền lực nhưng đầy tình yêu. Xin cho con can đảm đối diện với chính mình, nhận ra những lần con đã âm thầm quay lưng với Chúa. Xin ban cho con một trái tim mới: biết yêu như Chúa yêu, biết chọn con đường hẹp, biết vác thập giá mỗi ngày mà bước theo Ngài. Để cuộc đời con không chỉ nói lời “Hoan hô” bằng môi miệng, nhưng trở thành một lời đáp trả bằng chính đời sống. Amen.

Sr. Vũ Hiên

Author

Minh Đức
Minh Đức

Các Bài của tác giả Minh Đức được tổng hợp tự động từ Website của các Giáo Phận.

Đăng ký để tham gia thảo luận.

Hãy tạo một tài khoản miễn phí để trở thành thành viên và cùng tham gia bình luận.

Already have an account? Sign in

ĐỌC THÊM

Đăng ký nhận bản tin từ Kênh Công Giáo - Ephata Catholic Media

Luôn cập nhật những bài viết và tin tức chọn lọc mới nhất.

Vui lòng kiểm tra email để xác nhận. Có lỗi xảy ra, vui lòng thử lại.