
Người ta vẫn thường nói, mùa chay là mùa của tập luyện, mùa của sự trở về, mùa của niềm hy vọng. Nhưng tôi thiết nghĩ như vậy chưa đầy đủ và vẹn tròn ý nghĩa, vì mùa chay còn là mùa của ân sủng và là mùa của cơ hội.
Mỗi năm, khi tiếng gọi của Mùa Chay khẽ vang lên trong lòng Giáo Hội, ắt hẳn mỗi người sẽ lại cảm thấy như mình được mời bước vào một khoảng thinh lặng rất riêng của cõi lòng. Không ồn ào, không phô trương, chỉ là một lời thì thầm: “Hãy trở về.” Trở về để được gần bên Chúa hơn.
Tôi – một nữ tu nhỏ bé giữa cộng đoàn – vẫn sống những ngày quen thuộc với giờ kinh, giờ lao động, giờ phục vụ. Mọi nhịp sống, vòng đồng hồ vẫn quay đều như quy luật tự nhiên Chúa đã dệt nên. Nhưng Mùa Chay đến, mọi điều dường như chậm lại. Chậm lại để được cùng Chúa bước đi trong sa mạc của sâu thẳm cõi lòng. Từ giây phút nhận tro, tôi ý thức rõ hơn thân phận mỏng giòn của mình. Tro bụi phủ trên trán, nhưng ân sủng lại âm thầm phủ kín tâm hồn.
Bạn biết không? Có những năm tôi bước vào Mùa Chay với nhiều quyết tâm: ăn chay nghiêm nhặt hơn, cầu nguyện lâu hơn, hy sinh nhiều hơn. Nhưng rồi bản thân lại nhận ra: điều Chúa mong nơi tôi không phải là những cố gắng căng thẳng, mà là một trái tim mềm lại, mềm lại để cho Chúa uốn nắn và dắt đi với Ngài trong hoang mạc. Bước đi với Chúa và cùng với Chúa nhìn về một hướng, với một trái tim biết nhìn vào chính mình mà không sợ hãi, biết nhìn lên Thánh Giá của Chúa Giêsu với lòng tin tưởng phó thác.
Bạn biết không? Trong thinh lặng trước Nhà Tạm, tôi cũng đem theo cả những mệt mỏi của sứ vụ, những giới hạn của bản thân, cả những khô khan trong đời sống thiêng liêng để thưa chuyện với Chúa. Có những lúc tôi tưởng mình mạnh mẽ, nhưng thực tế lại có gì đó khác. Vì thế, Mùa Chay là giúp tôi nhận ra mình vẫn yếu đuối biết bao. Và chính nơi sự yếu đuối ấy, tôi cảm nhận rõ hơn lòng thương xót. Và từ đây, với tôi Mùa Chay là mùa của hồng ân.
Mùa Chay là hồng ân của mỗi người, cách riêng là với các tu sĩ, vì đó là hành trình đưa mỗi người đi vào sâu hơn nơi hoang địa của nội tâm để gặp gỡ Chúa, gặp gỡ mình và gặp gỡ tha nhân. Ở đó, mỗi người sẽ thấy bản thân gặp những cám dỗ của danh dự, của cái tôi, của sự tự mãn trong việc đạo đức. Nhưng cũng ở đó, nơi sâu thẳm nhất, tưởng chừng chẳng có ai có thể bước tới, mỗi người chúng ta sẽ lại nghe lại tiếng Chúa dịu dàng như ngày đầu mỗi người đáp lại lời mời gọi của Chúa: “Con có yêu Thầy không?” Bạn nghĩ sao? Câu hỏi ấy không làm tôi sợ, nhưng làm tôi rưng rưng.
Mùa Chay là mùa của hồng ân, vì Mùa Chay là mùa của cơ hội, để từng hy sinh nhỏ bé – một lời nhịn nhục, một nụ cười khi lòng còn nặng trĩu, một việc phục vụ âm thầm – bỗng trở nên quý giá. Không ai thấy, nhưng Chúa thấy. Không ai biết, nhưng tình yêu biết.
Và khi hành trình dần tiến về ánh sáng của Lễ Phục Sinh, tôi hiểu rằng: Mùa Chay không phải là mùa buồn, mà là mùa của hy vọng. Bởi sau mỗi từ bỏ là một tự do sâu xa hơn. Sau mỗi giọt nước mắt là một niềm vui tinh tuyền hơn.
Mùa Chay – hồng ân của tình yêu – dạy tôi, dạy mỗi người biết sống chậm lại để cùng vác thập giá với Thầy Giêsu.
Cùng bước vào Mùa Chay với Chúa bạn nhé!
_ Cô Muối _
Author
Các Bài của tác giả Minh Đức được tổng hợp tự động từ Website của các Giáo Phận.