Trong Tin Mừng hôm qua, Chúa Giê-su đã khẳng định một chân lý mạnh mẽ: "Ngày Sa-bát lập ra vì con người, chứ không phải con người vì ngày Sa-bát." Luật lệ của Thiên Chúa vốn để thăng tiến con người, giúp ta sống tốt lành và gần Chúa hơn. Thế nhưng, trớ trêu thay, có những người lại dùng chính luật lệ ấy làm xiềng xích để trói buộc lòng nhân và khóa chặt con tim trước nỗi đau của đồng loại.
Việc những người Pharisêu rình xem Chúa chữa bệnh trong ngày Sa-bát thật đáng buồn. Đứng trước một người bại tay, họ không hề có lấy một chút thương cảm, mà lại nhẫn tâm biến anh ta thành "mồi nhử" để bắt lỗi Chúa. Câu hỏi của Ngài: "Ngày Sa-bát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay giết người?" chính là một cơ hội để họ tìm lại lòng trắc ẩn. Nhưng họ đã đáp lại bằng sự im lặng. Một sự im lặng chối bỏ cái đúng, và vô hình trung, đứng về phía cái ác.
Câu chuyện khởi đầu từ tranh luận về luật lệ nhưng lại kết thúc bằng một âm mưu sát hại. Những phe phái chính trị thường xung khắc nay lại bắt tay nhau để triệt tiêu một "Chủ chiên nhân lành". Chúa buồn không chỉ vì tính mạng bị đe dọa, mà buồn nhất vì thấy lòng họ đã hóa đá, mất đi khả năng yêu thương cơ bản nhất của một con người.
Còn chúng ta, đã bao giờ ta để Chúa phải buồn vì trái tim mình cũng dần chai đá trước tha nhân nhân danh một "luật lệ" nào đó hay chưa?
Author
“Tình yêu Đức Kitô thúc bách tôi” (2Cr 5,14)