“Sau cơn mưa, trời lại sáng.”
Có lẽ không có câu nói nào giản dị hơn thế – và sáng hôm ấy, với tôi, nó mang sức nặng của cả một niềm tin.
Buổi sáng sớm, tôi rảo bước quanh khuôn viên ngôi trường – nơi tôi đang học, cũng là tu viện của các thầy dòng Biển Đức. Bầu không khí trong lành sau đêm mưa còn đọng lại trên từng chiếc lá, từng nhành cỏ ướt. Gió mát chạm nhẹ qua làn da như một lời chào dịu dàng của buổi ban mai. Đâu đó, tiếng chim hót líu lo vang lên – không phải để trình diễn, chỉ là để sống, để vui. Ánh nắng đầu ngày ấm áp như một bàn tay đặt nhẹ lên vai tôi.
Và tôi bỗng đứng lại.
Tôi nhận ra tâm hồn mình đang thật “bình yên” – một thứ bình yên không cần giải thích, không cần tìm kiếm, chỉ đơn giản là có ở đó, như quà tặng được đặt sẵn bên đường cho kẻ chịu khó chậm bước. Tôi tự hỏi: “Tại sao những điều bình dị đến thế lại có thể chạm đến tâm hồn người ta sâu xa đến vậy?”
Câu trả lời đến với tôi không phải từ sách vở, mà từ chính khung cảnh hiện ra trước mắt.
Đang lững thững bước đi, tôi chợt dừng lại…và đưa máy lên chụp. Không phải vì đó là cảnh đẹp theo nghĩa thông thường, mà vì tôi cảm thấy mình phải giữ lại khoảnh khắc ấy, như thể chỉ cần bước qua là sẽ đánh mất điều gì đó.
Trước mặt tôi, một vị tu sĩ ngồi giữa hai cái cây trơ trụi, xác xơ. Trên tay ngài là cuốn Kinh Thánh mở ra. Ánh mắt ngài hướng nhìn xa xăm – không phải cái nhìn mơ màng của kẻ thoát tục, mà là cái nhìn của một tâm hồn đang lắng nghe điều gì đó vượt ngoài tầm mắt. Xung quanh ngài là gió, là nắng, là thinh lặng – thứ thinh lặng chỉ có được khi lòng người đã thôi chạy trốn.
Tôi đứng lặng nhìn khung cảnh ấy hồi lâu – trước khi bấm máy, và còn lâu hơn sau đó.
Khung cảnh này như đang chụp lại chính tâm hồn tôi.
Phía sau lưng vị tu sĩ là một khung nền u ám, những cành cây gãy đổ, bóng tối còn vương – đó là quá khứ. Tôi nhìn thấy mình trong đó: những tội lỗi, những yếu đuối, những lần tôi quay lưng với Chúa. Mùa Chay mời gọi tôi nhìn lại quá khứ ấy – không phải để chìm đắm trong mặc cảm tội lỗi, không phải để tự dằn vặt mãi không thôi, mà để nhận ra rằng: ngay cả trong những nơi tối tăm nhất của quá khứ, lòng thương xót của Chúa vẫn luôn lớn hơn bất kỳ bóng tối nào trong tôi.
Và rồi tôi nhìn ra phía trước mặt ngài – đó là tương lai. Xa xa, một màu xanh rười rượi của đồng cỏ, của sự sống đang trỗi dậy sau mùa đông. Mùa Chay cũng mời gọi tôi hướng tới tương lai ấy – không phải bằng những ảo vọng hay mơ mộng viển vông, mà bằng niềm hy vọng có nền tảng, niềm tin vào Đấng mà suốt dọc lịch sử cứu độ – từ Abraham lặng lẽ bước đi trong đêm tối đức tin, đến ngôi mộ trống sáng ngời trong buổi bình minh Phục Sinh – đã chứng minh một điều duy nhất, không thay đổi: Ngài không bỏ rơi ai bao giờ.
Vậy hiện tại ở đâu trong bức tranh ấy?
Hiện tại chính là nét mặt bình thản của vị tu sĩ. Hiện tại là bàn tay đang giữ Lời Chúa. Hiện tại là con tim đủ yên tĩnh để nghe, đủ trống rỗng để được lấp đầy, đủ khiêm nhường để mở ra. Giữa quá khứ còn ám ảnh và tương lai chưa tỏ rõ – hiện tại là nơi Thiên Chúa đang ở đây bên tôi, ngay lúc này.
Mùa Chay, với tôi, là hành trình của ba chiều thời gian ấy.
Nhìn lại quá khứ: không phải để giam mình trong hối hận hay cắn rứt không ngừng, mà để nhận ra: tôi đã lớn lên từ những nơi tôi ngã xuống. Mỗi vết thương là một nơi Chúa đã đến – dù tôi không nhận ra Ngài lúc ấy.
Hướng tới tương lai: không phải bằng những kế hoạch ngạo mạn hay những ước mơ viển vông, mà bằng “đức tin thực sự”: tin rằng Đấng đã dẫn tôi đến hôm nay sẽ không bỏ dở công việc Ngài đã bắt đầu.
Và sống trọn vẹn với phút giây hiện tại: mở lòng ra với Chúa, lắng nghe Ngài trong tiếng gió ban mai, trong tiếng chim hót, trong thinh lặng của buổi cầu nguyện, trong ánh mắt và nụ cười của mọi người xung quanh.
Tôi bước tiếp trên con đường quen thuộc quanh tu viện, sự bình yên ấy vẫn còn đó – và giờ tôi hiểu nó đến từ đâu. Tôi chợt nhớ đến lời Thánh Âu-tinh: “Chúa đã dựng nên chúng con cho Chúa nên lòng chúng con khắc khoải cho đến khi nghỉ yên trong Chúa.” Có lẽ vì thế – tiếng chim, làn gió, tia nắng ấy không đơn thuần là thiên nhiên, mà là ngôn ngữ Thiên Chúa dùng để thì thầm với tâm hồn tôi rằng: “Ta đang ở đây bên con.” Và câu nói giản dị buổi sáng nay chợt vang lên trong tôi một lần nữa – lần này không chỉ là nhận xét về thời tiết, mà như chính lời thì thầm ấy của Ngài: “Sau cơn mưa, trời lại sáng.”
Và tôi hiểu rằng: Mùa Chay không phải là mùa của bóng tối – mà là mùa của đất đang chuẩn bị đón hạt giống. Mùa của tâm hồn học cách trống rỗng để được lấp đầy bằng điều duy nhất đáng giá.
Lord, empty me. Fill me. And use me.
Giu-se Ngô Dũng
Nguồn: TT TGP Hà Nội
Author
Chuyên viết tin tức và bài phân tích về Giáo hội Công giáo và các vấn đề tôn giáo – xã hội quốc tế.