Lời Chúa trách những người Pha-ri-sêu: “Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm.”
Câu chuyện bắt đầu từ việc người Pha-ri-sêu bắt lỗi các Tông đồ không rửa tay trước khi ăn. Xét theo khoa học hay quy tắc vệ sinh, việc rửa tay, tẩy uế đồ dùng từ chợ về là hoàn toàn hợp lý và cần thiết. Vậy tại sao Chúa lại trách họ? Phải chăng Người đang "bênh vực" các môn đệ một cách cảm tính?
Thực tế, khi đào sâu văn bản, chúng ta thấy Chúa không hề xem thường chuyện vệ sinh hay các truyền thống tốt đẹp. Qua sự việc này, Người muốn dạy chúng ta một bài học về thứ tự ưu tiên: Không được lấy "cái phụ" thay thế cho "cái chính".
Trước hết, tâm hồn trước, lễ nghi sau. Việc thờ phượng phải xuất phát từ lòng thành kính bên trong rồi mới biểu lộ ra các nghi thức bên ngoài. Kế ddeesn, sám hối trước, hình thức sau: Thanh tẩy tâm hồn khỏi tội lỗi quan trọng hơn việc tẩy uế đôi bàn tay. Ngoài ra, hiếu thảo thực tế hơn là lý thuyết. Yêu thương cha mẹ phải bằng hành động cụ thể chứ không phải bằng những lời hứa hẹn sáo rỗng hay hình thức tôn giáo.
Mọi truyền thống do con người đặt ra, nếu vô tình hay hữu ý làm nhẹ đi luật Thiên Chúa, đều biến việc thờ phượng thành sự giả dối "đầu môi chót lưỡi". Thiên Chúa là Đấng Thấu Suốt và là Sự Thật; Người yêu chuộng sự chân thành và không chấp nhận lối sống "thảo mai" hay giả hình.
Author
"Phúc thay ai khát khao nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng." (Mt 5.6)