Chỉ một chuyến sang bờ bên kia Biển Hồ, các Tông đồ đã bị Chúa Giê-su quở trách thẳng thừng từ sau trận cuồng phong: “Sao nhát thế? Anh em vẫn chưa có lòng tin sao?”.
Ngẫm lại, bị mắng cũng chẳng oan. Dù bị trách thì không mấy dễ chịu, nhưng đó lại là cơ hội để các ông nhìn lại chính mình trước những khó khăn. Đây là dịp để các môn đệ đối diện với câu hỏi: Mình là ai, và mình tin Chúa là ai?.
Công bằng mà nói, các Tông đồ đã trải qua một trận cuồng phong kinh khủng, đủ sức nhấn chìm con thuyền nhỏ bé mà các ông đang chèo chống. Sự kinh hoàng của họ là lẽ thường tình. Thế nhưng, trong khi các ông đang vật lộn với tử thần, Chúa Giê-su lại đang ở đàng lái, dựa đầu vào chiếc gối mà ngủ.
Giữa bão táp mà vẫn có thể bình yên đến mức ngủ ngon, có lẽ chỉ mình Chúa làm được. Người không sợ hãi vì Người làm chủ mọi loài. Hẳn có những lúc trong đời, chúng ta chiến đấu gian khổ đến kiệt cùng mà dường như chẳng thấy Chúa nói hay làm gì. Thế nhưng, là Tông Đồ đi theo Chúa không có nghĩa là con thuyền cuộc đời sẽ mãi lặng sóng.
Nếu thực sự nhìn nhận Ngài là Thiên Chúa, chúng ta không còn lý do gì để sợ hãi, bởi Người vẫn luôn ở đó. Chẳng lẽ chúng ta đã gọi Người là Chúa mà lại còn ngạc nhiên khi thấy “cả đến gió và biển cũng tuân lệnh” Người sao?.
Người ở đó, không chỉ để dẹp tan sóng dữ bên ngoài, mà còn để cứu rỗi và mang lại bình an cho chính linh hồn chúng ta.
LỜI CHÚA HẰNG NGÀY
"Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước"
ĐỌC NGAYAuthor
"Phúc thay ai khát khao nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng." (Mt 5.6)