I. Ngộ Nhận Trăm Năm
Lâu nay, lịch sử thường ghi nhận Alexandre de Rhodes (Đắc Lộ) là "cha đẻ" duy nhất của chữ Quốc ngữ. Nhưng dưới lớp bụi thời gian tại các thư viện Rome và Lisbon, một sự thật khác đã phát lộ: Chữ Quốc ngữ là một công trình tập thể khổng lồ. Nó không ra đời trong một sớm một chiều, mà là kết quả của một quá trình Latin hóa bền bỉ từ năm 1618 đến 1625.
Tiếng Việt trong mắt các giáo sĩ phương Tây thời bấy giờ là một thứ ngôn ngữ "du dương như tiếng chim hót" nhưng lại cực kỳ phức tạp về dấu thanh. Họ nhận ra rằng để truyền đạo, không thể dựa vào chữ Hán hay chữ Nôm quá khó học, mà phải "mượn" mẫu tự Latin để ký âm.