Làm sao chúng ta có thể “đứng vững trước mặt Con Người,” như lời Chúa Giê-su mời gọi trong Tin Mừng hôm nay?
Chúng ta cần đứng vững trước mặt Thiên Chúa không phải vì Ngài đáng sợ, nhưng vì đó là điều kiện để gặp Ngài, để có thể hiện diện trước Ngài trong tự do, bình an và ân sủng.
Trong thể thao, người ta phải giữ thân thể thật vững để có nền tảng mạnh mẽ nhất. Đứng vững không chỉ là giữ cơ thể thẳng, cân bằng và không ngã; đó còn là dấu hiệu của sức mạnh và sự tỉnh táo.
Trong đời sống đức tin cũng vậy: Chúa Giê-su muốn tâm hồn chúng ta đứng vững—không sa ngã, không chiều theo tội lỗi.
Nếu một người bệnh mệt, uể oải, buồn ngủ hay say xỉn không thể đứng vững, thì một tâm hồn đầy tội lỗi cũng không đủ sức đứng vững trước mặt Thiên Chúa.
Người đứng vững là người sống trong ơn nghĩa với Ngài.
Để chúng ta có thể đứng vững cả thân xác và linh hồn, và để được Chúa chấp nhận khi Ngài trở lại, Chúa Giê-su dạy chúng ta hai điều rất cụ thể:
“Chớ để lòng mình ra nặng nề vì chè chén say sưa và lo lắng sự đời,” và “Hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn.”
Điều đó có nghĩa là chúng ta phải hướng lòng về Chúa, thay vì chỉ bị cuốn vào những chuyện mau qua của cuộc đời này. Khi ta biết tỉnh thức và cầu nguyện, lòng ta được gắn liền với Chúa; và khi sống gần Ngài như thế, không còn gì khiến chúng ta sợ hãi nữa.
Author
“Tình yêu Đức Kitô thúc bách tôi” (2Cr 5,14)
Đăng ký nhận bản tin từ Kênh Công Giáo - Ephata Catholic Media
Luôn cập nhật những bài viết và tin tức chọn lọc mới nhất của chúng tôi.