Vừa mới xót thương và chữa lành một người mắc bệnh phong cùi toàn thân, Chúa Giê-su lập tức trở thành tâm điểm của dư luận. Tin Mừng hôm nay thuật lại rằng: “Dân chúng lũ lượt tuôn đến để nghe Người và để được chữa bệnh.” Thế nhưng, thái độ tiếp theo của Chúa Giê-su lại khiến chúng ta không khỏi ngạc nhiên: “Người lui vào những nơi hoang vắng mà cầu nguyện.”
Điều này dường như đi ngược lại với hình ảnh quen thuộc của Chúa Giê-su. Khi rao giảng Tin Mừng, Người thường nói với đám đông; khi gặp người bệnh tật, Người luôn chạnh lòng thương và sẵn sàng chữa lành. Vậy tại sao lần này Người lại chọn cách rút lui?
Thật ra, Chúa Giê-su không hề trốn tránh dân chúng, càng không quay lưng với những người đau yếu, bởi họ chính là một phần thiết yếu trong sứ vụ của Người. Tuy nhiên, Người không muốn mình trở nên nổi tiếng theo kiểu một “ngôi sao” thu hút đám đông chỉ vì phép lạ. Danh tiếng không phải điều Chúa tìm kiếm. Người đến không chỉ để chữa lành thể xác, mà còn để cứu độ linh hồn. Nếu người ta chỉ đến với Chúa như đến với một thầy thuốc tài ba, thì họ vẫn chưa nhận ra trọn vẹn căn tính và sứ mạng của Người.
Hơn nữa, giữa những đòi hỏi cấp bách của công việc tông đồ và những nhu cầu khẩn thiết của con người, Chúa Giê-su cho chúng ta thấy rằng mối tương quan với Thiên Chúa không bao giờ là điều được xem nhẹ. Người được sai đi cần có mối liên hệ mật thiết với người sai mình. Người chủ động lui vào nơi hoang vắng để cầu nguyện cùng Chúa Cha. Qua đó, Chúa dạy chúng ta rằng: chính trong cầu nguyện, chúng ta được hướng dẫn và sinh hoa trái tốt đẹp hơn.
Author
“Tình yêu Đức Kitô thúc bách tôi” (2Cr 5,14)
Đăng ký nhận bản tin từ Kênh Công Giáo - Ephata Catholic Media
Luôn cập nhật những bài viết và tin tức chọn lọc mới nhất của chúng tôi.