Tin Mừng hôm nay là những chuyển động liên tục khôn ngừng. Chúa Giê-su vừa kết thúc công việc tại hội đường, lại đến nhà chữa lành bệnh sốt cho mẹ vợ ông Si-môn, chiều tối lại chữa lành nhiều bệnh nhân khác, rồi nghỉ ngơi về đêm. Nhưng sáng sớm tinh mơ, Người thức dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó.
Khi các Tông Đồ tìm đến và báo rằng dân chúng đang rồng rắn chờ đợi ở nhà, Chúa Giê-su lại bình thản nói với các ông: “Chúng ta hãy đi nơi khác, đến các làng mạc chung quanh, để Thầy còn rao giảng ở đó nữa, vì Thầy ra đi cốt để làm việc đó.”
Qua đó, chúng ta nhận ra rằng công việc của Chúa Giê-su không chỉ dừng lại ở vai trò một thầy thuốc giỏi, đầy lòng thương xót. Việc chữa lành là cần thiết và quan trọng, nhưng đó không phải là cùng đích. Sứ mạng chính yếu của Người là rao giảng Tin Mừng, thi hành thánh ý của Đấng đã sai Người.
Chúa Giê-su phân định điều chính yếu và đâu là điều phụ trợ. Người chu toàn sứ vụ chính, đồng thời vẫn quan tâm đến những nhu cầu rất con người như ăn uống, nghỉ ngơi và cầu nguyện. Chính sự quân bình ấy giúp Người có đủ sức mạnh với sứ mạng cứu độ. Sự quân bình cũng giúp chúng ta dồn năng lượng cho điều quan trọng nhất, đó là sống và loan báo Tin Mừng.
Tin Mừng không được phép bị giới hạn trong một không gian hay một khuôn khổ cố định. Tin Mừng lan tỏa khi những người tin và sống Tin Mừng dám bước ra, đi tới những vùng đất mới—kể cả những không gian của khoa học, nghệ thuật và truyền thông hiện đại. Ngày nay, nhiều người đang thao thức tìm cách đưa Tin Mừng đến với giới trẻ qua mạng xã hội và các nền tảng truyền thông số.
Vậy, thử tự hỏi lòng mình: Chúa Giê-su có đang mời gọi bạn cùng Người lên đường, để loan báo Tin Mừng cho những người trẻ nơi đó hay không?
Author
“Tình yêu Đức Kitô thúc bách tôi” (2Cr 5,14)
Đăng ký nhận bản tin từ Kênh Công Giáo - Ephata Catholic Media
Luôn cập nhật những bài viết và tin tức chọn lọc mới nhất của chúng tôi.