Linh mục Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp sinh ngày 01/01/1897 tại họ đạo Cồn Phước (An Giang). Biến cố mất mẹ năm 7 tuổi đã đưa ngài theo cha sang Battambang (Campuchia) sinh sống. Chính nơi đất khách, hạt giống ơn gọi đã nảy mầm. Ngài vào Tiểu chủng viện Cù Lao Giêng năm 1909 và sau đó thụ phong linh mục tại Nam Vang năm 1924.
Tháng 3 năm 1930, ngài chính thức nhận nhiệm sở tại Họ đạo Tắc Sậy (Bạc Liêu) - một vùng đất phèn chua nước mặn, dân cư thưa thớt. Với lòng nhiệt thành, ngài không chỉ lo việc mục vụ mà còn giúp dân khai khẩn đất hoang, lập ấp, giúp đỡ người nghèo không phân biệt lương giáo. Hình ảnh vị linh mục hiền lành, luôn quan tâm đến đoàn chiên đã in sâu vào lòng người dân nơi đây.
Năm 1945-1946, chiến tranh loạn lạc, bề trên khuyên ngài lánh mặt nhưng ngài kiên quyết ở lại để bảo vệ giáo dân.
Tại An Giang, bắt đầu hành trình đức tin.
Thụ phong và bắt đầu sứ vụ mục tử.
Hy sinh mạng sống vì đoàn chiên tại Tắc Sậy.