Tôi gặp em vào kì hè năm ngoái nơi núi rừng Pắc Nặm xanh ngút ngàn. Em- cô gái đang đến độ trăng tròn đầy sức sống, ước mơ và cả những nghĩ suy về cuộc sống nghèo khó, chật vật trên miền sơn cước. Cũng như bao đứa trẻ trong sương khác, qua tình yêu nảy nở theo thời gian của bố mẹ người dân tộc H’Mông khi họ biết trong cuộc đời sống không thể thiếu nhau. Em đã đến với cuộc đời. Họ đã sinh ra em là con đầu lòng, sau em còn có những em bé của mình. Với bao nhiêu sự nghèo khó, lam lũ, chênh vênh trên những sườn đồi hàng ngày, bố mẹ vẫn cho em đi học, em học nơi trường nội trú của dân tộc thiểu số cách xa nhà cũng hơn 20 cây số. Em đi học cả tuần, có khi cả tháng mới được về một, hai ngày cuối tuần, có khi chỉ được về thăm nhà vài tiếng rồi trở lại trường học.

Suốt một kì hè đằng đẵng mấy tháng, tôi đã cùng em lang thang hết từ quả đồi này sang ngọn núi khác chẳng kể sương sớm hay bữa nắng chói chang cháy da rát mặt. Với những câu chuyện huyên thuyên hàng ngày hay là những ước mơ em nói với tôi trong rừng xanh sâu thẳm, với những tiếng cười cùng những thấm mệt thở dốc tim sau khi leo đồi, lội suối. Cùng với nhau, em và tôi đã mến nhau và gắn kết tự lúc nào chẳng hay. Dần dần, những yêu thương đong đầy bằng nỗi nhớ gói trọn khi tôi rời xa núi rừng mấy tháng.
Tôi trở lại lần này, núi rừng Đông Bắc vào tiết tháng Giêng. Tất cả đâm chồi nảy lộc, những búp non xanh mơn mởn mướt mát của đủ thức trái qua những hàng cây nơi núi rừng làm cho con người ta luôn muốn hít một hơi thật sâu cho đủ đầy con tim của mùa xuân mới. Tháng Giêng mà, tháng mà con người ta sống trong niềm hy vọng, có Tết Nguyên tiêu, có rằm ấy, trăng tròn, trăng sáng và có những ước mơ xanh của bao đứa trẻ trong sương nhìn lên trời cao thấy trăng rọi xuống những thửa ruộng bậc thang. Chúa nhật lên bản lễ, tôi gặp lại em với những sức sống tràn trề như thế. Với những chóng vánh của đôi lời hỏi thăm bằng tiếng H’mông và tiếng Kinh xen lẫn, em nói với tôi về mong muốn tôi sẽ thăm em thường xuyên ở trường nội trú vào mỗi cuối tuần hay khi có dịp nếu tôi còn ở lại vùng núi này. Cứ như thể, em coi tôi như một người thân vậy, vì gia đình mới được xin gặp người thân ở trường nội trú. Ấy thế, tôi mới chỉ nhớ được địa chỉ sẽ phải đọc thế nào để được gặp em mà chưa thể tới được trường thì em đã bỏ lại tôi. Em bỏ lại tôi nơi núi rừng này, chưa biết ai sẽ thay thế em cùng bước đi với tôi qua những khúc khuỷu, đá sỏi của những con đường rẽ xuyên núi rừng. Ôi! Tôi nhớ em biết là dường nào. Tiết trời giá lạnh quá, con suối cuồn cuộn bạc trắng ấy, cuốn em đi vào dòng nước xõa tóc vai mềm thuở thiếu thời này của em. Em về với Chúa. Em như là nhành hoa vừa mới nở chớm xuân, rơi từng cánh nhỏ xuống lạnh giá con tim tôi và run lên với biết bao người thương nhớ bên suối thác đại ngàn chảy cuồn cuộn.
Ước mơ làm cô giáo nơi điểm trường xa xôi của em để lại hay đã mang đi? Nhớ nhung của em cho các em của mình, hướng về gia đình mình khoảng thời gian sau Tết phải rời nhà đi học em đã thỏa lòng? Bao sở thích đơn sơ như mong được ăn một bữa phở với nhiều thịt của em giờ chẳng còn, như muốn được mua thêm một chiếc váy để mặc đi chơi cùng nhau, như muốn học thuộc nhiều Kinh để được cầm micro đọc trong Thánh lễ, học thuộc nhiều bài hát Thánh ca để được hát lớn, như muốn nằm dài trên vạt cỏ xanh ngắm mây trời cùng tôi giờ chẳng thể. Mình còn nhiều hứa hẹn với nhau quá em ơi!
Thiên thần nhỏ của chị! Em đi nhé! Ôm em vào lòng giữa núi rừng của đêm 16 trăng tròn Tháng Giêng, soi xuống dòng nước suối đang cuồn cuộn, gờn gợn bóng hình. Em đi trong mùa Chay thánh thiện. Em thông phần vào đau khổ của Chúa Giêsu xưa rồi được vinh quang với Ngài. Tôi tin em mỉm cười với tất cả trong bộ trang phục H’mông đồng bào mình trọn vẹn một kiếp người xuân. Em về với khoảng trời xanh bát ngát reo bao hy vọng về đức tin và chứng nhân dễ mến, đơn sơ của mình và đổ những cánh hoa xuống trên bản làng em vương đầy hương thơm của núi rừng lan tỏa.
Trăng tròn treo giữa trời xanh
Như gương ai rọi rạng vành suối thơ.
Bờ tre nghiêng bóng lắng nghe
Ào ào từng đợt suối se gió chiều.
Mười bốn tuổi mắt trong veo
Ngỡ trăng cũng biết mỉm cười theo ta.
Em bay trong giữa đại ngàn
Trắng trong một kiếp làm người em ơi!
Hoa thơm tỏa giữa núi rừng
Em đi tỏa ngát suối nguồn trong veo.
Trăng tròn như giữ tuổi thơ
Giữ câu chuyện nhỏ, giữ bờ vai nghiêng
Mai này trăng vẫn dịu hiền
Còn em đã bước qua miền mộng xanh.
Tác giả: Hoàng Anh
Author
Các Bài của tác giả Minh Đức được tổng hợp tự động từ Website của các Giáo Phận.