Giới trẻ ngày nay có một câu nhận xét khá hóm hỉnh: “Người đâu chuyện gì cũng biết, trừ biết điều.” Câu nói này dường như lột tả chính xác thái độ của những người đồng hương với Chúa Giê-su trong bài Tin Mừng hôm nay.
Khi Chúa Giê-su trở về quê quán và giảng dạy trong hội đường, thay vì hãnh diện vì xóm làng có một bậc thầy khôn ngoan theo kiểu "một người làm quan cả họ được nhờ" thì bà con lối xóm lại phản ứng tiêu cực. Họ tỏ thái độ kiểu: "Tôi lạ gì ông nữa mà ông định dạy đời chúng tôi?" Họ tự phụ rằng mình biết rõ mọi ngõ ngách về gia thế của Người: từ nghề nghiệp thợ mộc đến tên tuổi mẹ cha, anh em láng giềng.
Đúng là họ biết rất nhiều, nhưng cái "biết" đó lại trở thành rào cản. Họ quá tự tin vào những thông tin mắt thấy tai nghe về một Giê-su con bác thợ, đến nỗi tâm trí không còn chỗ để đặt ra câu hỏi: Tại sao một người bình thường như thế lại có thể giảng dạy Kinh Thánh xuất sắc và đầy thần khí đến vậy?
Họ đã "đóng khung" Giê-su vào trong những hiểu biết hạn hẹp của mình. Chính sự kiêu ngạo của lý trí và sự cứng nhắc của trái tim đã khiến họ không thể nhận ra một Giê-su Con Thiên Chúa đang ở ngay trước mặt. Họ biết về con người của Người, nhưng lại không "biết điều" để nhận ra quyền năng của Thiên Chúa đang hiện diện.
Sự từ chối của họ đã khiến Chúa phải "lấy làm lạ vì họ không tin". Và cuối cùng, Người đã rời bỏ họ để đi đến những làng mạc khác.
Mong rằng chúng ta đừng để những hiểu biết cũ kỹ hay định kiến cá nhân làm mờ mắt, khiến ta bỏ lỡ những ân sủng mới mẻ mà Chúa vẫn đang gửi đến mỗi ngày.
Author
"Phúc thay ai khát khao nên người công chính, vì họ sẽ được Thiên Chúa cho thoả lòng." (Mt 5.6)