
1
Người sống trước mặt Chúa không thể kiêu ngạo được.
– Ngạo về điều gì?
– Tất cả đều là của Chúa!
2
Càng khiêm tốn Đức Maria càng trong sáng, vì càng thấy rõ những sự kỳ diệu Chúa làm trong lòng Mẹ.
Như ánh sáng qua một bóng đèn thủy tinh không vướng bụi.
3
Kiêu ngạo là ăn cướp ơn Chúa, vinh danh Chúa, để làm của riêng con, công nghiệp con.
4
Con chỉ hiểu được đức khiêm nhường khi suy niệm cả cuộc đời Chúa Giêsu, con Thiên Chúa, hạ mình chịu mọi sự ngó ngàng, dốt nát, hiểu lầm sâu độc của người ta suốt 33 năm vì yêu chúng ta.
5
Khi con tự hạ mình, chưa hẳn con khiêm nhượng.
Khi người ta hạ con, chưa hẳn con khiêm nhượng.
Khi người ta hạ con, mà con vui lòng chấp nhận vì Chúa, lúc ấy con mới khiêm nhượng thật.
6
Hồn tông đồ khiêm tốn và tạ ơn Chúa như Phaolô:
“Tôi là kẻ rốt hèn trong các tông đồ, và cũng không đáng được gọi là tông đồ nữa, bởi tôi đã bắt bớ Hội Thánh của Thiên Chúa. Hiện tôi có là gì, là bởi ơn Thiên Chúa”
(1Cr 15,9–10).
7
Nếu con biết rõ mình con, con sẽ tức cười, khi nghe tung hô con, và con thấy việc họ khinh rẻ con là có lý. Chừng đó con lại ngạc nhiên tại sao người ta mới xử ngang độ ấy thôi.

8
Chủng viện thứ nhất, đệ tử viện thứ nhất, trường sư phạm thứ nhất là gia đình Công giáo.
Không vị giám đốc nào tài ba, chuyên môn đến đâu có thể thay thế cha mẹ được.
Nếu cơ sở bậc nhất ấy bị hỏng, tương lai Hội Thánh và xã hội nhân loại cũng rung rinh sụp đổ.
Đức Gioan XXIII biên thư cho cha mẹ ngày Ngài được ngũ tuần:
“Thưa Thầy Mẹ, hôm nay con được 50 tuổi, Chúa thương ban cho con nhiều chức trong Hội Thánh, đi nhiều nơi, học nhiều sách, nhưng không trường nào dạy dỗ con, làm ích cho con hơn hồi con được ngồi bên Thầy Mẹ”.
9
Giờ “ngồi bên nhau”, “cùng nhau ngồi bên Chúa” là giờ của chân lý, là một khám phá kỳ diệu, là một liều thuốc thần tiên.
Bầu khí gia đình sẽ thay đổi, nhiều vấn đề gay cấn được thông cảm giải quyết.
Trước kia hai vợ chồng “chung sống hòa bình” cách nông cạn, rời rạc. Giờ đây tất cả là một tình yêu, một niềm vui, một lo âu, một lời cầu nguyện.
10
Gia đình công giáo làm tông đồ bằng “tiếp đón”.
“Mở rộng nhà” các con và đồng thời “mở rộng lòng” các con.
Nhà nào lại không có khách?
“Tiếp đón” là cách thế tiện nhất, tự nhiên nhất, để làm chứng tích về tình yêu, về sự hiệp nhất, về niềm vui, về cởi mở…
“Nghệ thuật tiếp đón” sẽ trở nên “tông đồ tiếp đón”.
Các con hãy sống và làm cho những ai đến gia đình các con đều “thèm sống như các con”.
ĐƯỜNG HY VỌNG
Author
Chuyên viết tin tức và bài phân tích về Giáo hội Công giáo và các vấn đề tôn giáo – xã hội quốc tế.
